"Giấy á?? Sao lại không lót băng vệ sinh, có phải em chưa mua không? Phải nói với chị chứ!"
Tôn Cầm đứng phắt dậy đi thẳng về nhà mình, An Thầm kéo cũng không lại.
Vài phút sau, chị ấy ôm nửa thùng băng vệ sinh sang.
"Chỗ này là đợt có khuyến mãi chị mua tích trữ, em cứ cầm lấy dùng, không đủ thì bảo chị."
"Thế này ngại quá…"
Đắt lắm chứ đùa.
"Có gì mà ngại, lót giấy sao được! Không hợp vệ sinh, dễ sinh bệnh đấy."
Tôn Cầm vừa nói vừa đưa băng vệ sinh cho An Thầm.
Nhận lấy món đồ, tâm trí An Thầm trôi dạt về năm mình mười hai tuổi.
Hồi đó cô có kinh nguyệt lần đầu tiên. Thấy nửa thân dưới chảy máu, cô hoảng sợ tìm chú Trần giúp đỡ.
Chú Trần luống cuống đi mua hai bịch băng vệ sinh, còn sang hỏi thăm dì hàng xóm cách dùng.
Lúc về chú hỏi An Thầm có đau bụng không, tự tay nấu nước đường đỏ cho cô uống.
Về sau ra siêu thị nhìn thấy hai bịch băng vệ sinh cộng lại gần bốn mươi đồng, cô thầm than đắt quá. Đợi đến lần sau tới kỳ, cô tự ra ngoài mua loại giấy tốt một chút, lót thật dày.
Chú Trần hỏi đến thì cô đáp tự mua rồi. Dính đến chuyện tế nhị của con gái, chú Trần cũng không tiện gặng hỏi.
Cô không có bạn thân, bản thân cũng lười giao tiếp. Chú Trần lại là người khuyết tật, cô sợ bạn bè kết giao sẽ khinh thường chú.
Thực ra An Thầm chẳng sợ bị người ta chê cười, nhưng cô sợ họ khinh thường chú Trần.
Nghĩ đến chú, mũi An Thầm cay cay.
Tôn Cầm đứng cạnh thấy chạnh lòng, con bé này nhìn qua mới vừa trưởng thành.
Người nhà cũng thật nhẫn tâm để con bé ra ngoài sống một mình.
Chắc chắn gia đình chẳng quan tâm gì đến con bé.
"Sau này dùng hết cứ bảo chị, chị đi lấy cho em ít đường đỏ."
"Không…"
Cô chưa kịp chối từ, Tôn Cầm đã hấp tấp chạy vọt về nhà.
An Thầm bất đắc dĩ lắc đầu, cất băng vệ sinh xuống gầm giường. Cô vừa định lấy một gói ra thay thì điện thoại bỗng reo vang.
"Xin chào, ai vậy?"
"Tôi, Khô Nha. Chín giờ sáng mai đến tầng ba Cục giám sát dị văn tìm tôi báo cáo."
Nói xong, không đợi An Thầm đáp lời anh ta đã cúp máy.
Bên này Khô Nha còn đang bị Nguyệt Ưng tẩn cho một trận.
"Tôi giết anh! Anh làm tôi thân bại danh liệt rồi!"
"Thôi thôi, không phải còn kiếp sau sao."
Bảo mẫu số 1 lúc này bưng một bát mì tôm thêm trứng đặt trước mặt An Thầm.
"Nhà mày ngoài mì tôm ra chẳng còn gì khác. Tao đâu thể ra ngoài mua đồ ăn, sẽ dọa người ta mất. Mày ăn tạm cái này đi."
"Oa."
An Thầm nhìn bát mì gói thêm trứng, hoàn toàn khác hẳn với loại cô hay tiện tay pha bằng nước sôi.
"Lợi hại nha bảo mẫu số 1, lúc còn sống có phải mày làm bảo mẫu thật không vậy!"
"…… Không nhớ nữa. Lần sau mày ra ngoài nhớ mua chút đồ ăn về, không thể ăn mì tôm mãi được."
Tuy ký ức lúc sinh thời đã mờ nhạt, nhưng Bảo mẫu số 1 vẫn nắm rõ những kiến thức sinh hoạt thường ngày.
Tôn Cầm pha xong nước đường đỏ, lại xách thêm một túi đồ sang, kiên quyết nhét vào tay An Thầm.
Đã lâu không nhận được lòng tốt từ người khác, An Thầm có chút lúng túng nhận lấy, trong lòng lại trào dâng cảm giác ấm áp.
Hóa ra chú Trần nói đúng, trên đời này vẫn còn nhiều người tốt.
Là thật.
Sáng hôm sau thức dậy chuẩn bị đến Cục giám sát dị văn, lúc đi thang máy An Thầm tình cờ chạm mặt đứa bé mà cô từng cứu.
Mẹ đứa bé đang bế con chuẩn bị đi chợ, xem ra việc để con ở nhà một mình đã để lại bóng ma tâm lý khó phai.
"Chuyện đó, xin hỏi một chút. Có phải cô là cô gái được Cục giám sát dị văn chiêu mộ không?"
Mẹ đứa bé cẩn thận lên tiếng dò hỏi.
"Hử? Là tôi."
"Vậy cô chính là ân nhân cứu mạng của Viện Viện nhà tôi!"
Nghe An Thầm thừa nhận, người phụ nữ vui mừng kéo tay cô lại.
"Tôi nghe những người cùng thoát ra kể lại, có một cô gái tóc ngắn, mặc áo khoác da, dáng người cao gầy luôn bảo vệ Viện Viện nhà tôi. Cảm ơn cô nhé cô gái, cô không chỉ cứu Viện Viện mà còn cứu cả tôi nữa, tôi chỉ có mỗi con bé thôi."
Người phụ nữ nói mãi rồi bắt đầu rơm rớm nước mắt, lấy điện thoại ra định chuyển khoản cho An Thầm.
"Đưa mã QR cho tôi đi ân nhân nhỏ, tôi phải báo đáp cô một chút, nếu không lương tâm tôi cắn rứt lắm."
"Không cần không cần!"
Thang máy vừa mở, An Thầm vội chạy biến như bay.
Cô thấy đứa bé đáng thương nên mới dắt theo.
Chứ gặp phải đám trẻ hư hỏng thì cô chẳng thèm quản.
Ngồi tàu điện ngầm đến Cục giám sát dị văn, An Thầm đút tay vào túi áo.
Cô hoàn toàn không biết Khô Nha lúc này đang vì cô mà cãi nhau nảy lửa với một đám người già.
"Cô ta nắm giữ năng lực quan trọng như vậy, sao có thể làm đặc vụ được?! Quá nguy hiểm, lỡ xảy ra chuyện gì tổn thất của chúng ta lớn lắm!"
Sắc mặt Khô Nha bình thản, căn bản không thèm để ý đến ông lão sắp sụp đổ này.
"Chính vì năng lực rất quan trọng nên không thể nghe theo các người để cô ấy làm công việc khác. Như vậy mới là uổng phí tài năng. Được rồi, tôi không nói nhảm với các người nữa. Cô ấy đến rồi, lát nữa người ta lên đây các người tự hỏi ý kiến xem.
Đúng rồi, tôi bổ sung một câu. Nếu các người không tôn trọng ý kiến của cô ấy, cùng lắm tôi dẫn cô ấy nhảy việc sang thành phố bên cạnh."
Nghe đến hai từ nhảy việc, mấy ông lão khác lập tức im bặt.
Khô Nha mà đi, mấy đặc vụ cấp B có quan hệ tốt với anh ta kiểu gì cũng chuồn mất.
Không được không được.
An Thầm đứng ở cửa, suy nghĩ xem có nên gọi điện cho Khô Nha hay không.
"Bên này!"
Xuân Cáp đã đợi An Thầm từ lâu, vừa thấy cô liền vui vẻ vẫy tay.
"Phó cục giao cho tôi ra đón cô lên gặp anh ấy."
"Cảm ơn."
An Thầm mỉm cười với cô.
"Cảm ơn tôi làm gì, đi thôi, đưa cô đến phòng họp trước, bọn họ đang họp ở trong đó."
Hai người đi thang máy lên lầu. Dọc đường An Thầm thỉnh thoảng lại quan sát môi trường xung quanh.
Cục giám sát dị văn này rộng thật đấy.
"Phòng họp ở tầng cao nhất, tầng bốn mươi. Cô xem, mỗi tầng thang máy đều ghi rõ là phòng ban nào. Có phòng ban đông người nên chiếm mấy tầng liền. Đặc vụ bọn tôi đông lắm, cho nên từ tầng 30 đến 36 đều là địa bàn của bọn tôi."
"Được."
Đến phòng họp, An Thầm vừa bước vào đã thấy một hàng mấy ông lão.
Cùng với Khô Nha.
"Đến rồi."
Khô Nha đứng dậy, kéo An Thầm qua.
"Hỏi đi, xem cô ấy có đồng ý không."
Đồng ý gì cơ?
An Thầm ngơ ngác nhìn Khô Nha.
"Chuyện là thế này, xin chào An Thầm, tôi là cục trưởng Cục giám sát dị văn thành phố này."
Cục trưởng cười ha hả bước tới bắt tay An Thầm, ánh mắt hiền từ.
"Xin chào."
"Là thế này nhé, Khô Nha đã báo cáo năng lực của cháu cho chúng tôi rồi. Chúng tôi cũng thấy rất xuất sắc. Nhưng mà làm đặc vụ nguy hiểm lắm, năng lực của cháu nên có không gian phát huy lớn hơn và tốt hơn. Cho nên chúng tôi muốn sắp xếp cháu sang phòng ban khác, đương nhiên là vẫn phải xem ý nguyện cá nhân của cháu thế nào, cháu thấy sao?"
An Thầm chỉ suy nghĩ đúng hai giây rồi đáp: "Không cần đâu."
Năng lực của cô, ngoài làm đặc vụ ra, cô không nghĩ ra chỗ nào phù hợp hơn. Suy cho cùng chỉ có đặc vụ mới thường xuyên đối mặt với quái vật.
Khô Nha bật cười hai tiếng, phủi áo đứng dậy.
"Tôi nói rồi mà, mắc mớ gì phải tốn công mở cuộc họp chứ. Mọi người không có ý kiến gì nữa đúng không?"
"Đi thôi, đi nhận việc."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

