Sau khi rời khỏi phòng tắm, căn phòng nhỏ bên cạnh phòng tắm là một nhà vệ sinh, nhà vệ sinh của Trương Viễn không giống với nhà vệ sinh của những người khác.
Bên trong sạch sẽ, thiết kế tương tự như bồn cầu của đời sau, có thể trực tiếp xả nước đem cặn bẩn dội đi.
Trong sân còn có một khoảng đất trống nhỏ, bên trong mới vừa được tu bổ lại, chưa gieo trồng gì cả.
Qua hai ngày nữa, cô sẽ kêu Trương Viễn tìm được một ít hạt giống để gieo, về phần chuồng heo, nếu cô thật sự sống ở đây, nhất định cô sẽ không cho heo ăn ở trong nhà.
Mùa đông thì không sao, nhưng mùa hè thì chuồng heo rất hôi hám, ruồi muỗi bay tứ tung, Hứa Khả Nhân không khỏi rùng mình khi nghĩ đến cảnh tượng đó.
Cùng lắm là dùng chuồng heo làm chuồng gà, chỉ nuôi vài con gà mà thôi!
“Được rồi, đều nghe lời vợ của tôi, cô ấy có thể ăn bất cứ thứ gì cô ấy muốn."
Trương Viễn đột nhiên xuất hiện phía sau Hứa Khả Nhân, đến lặng lẽ đến mức Hứa Khả Nhân phải giật mình.
“Anh làm gì đi không phát ra tiếng động vậy?” Hứa Khả Nhân vỗ ngực, trừng mắt nhìn Trương Viễn một cái, nhân tiện an ủi chính mình.
Trương Viễn nghe thấy những lời này liền uỷ khuất nói, "Anh gọi em hai lần, là do em quá tập trung suy nghĩ được không?"
“Phải không, vậy quên đi, tạm thời tha cho anh.” Hứa Khả Nhân có chút ngượng ngùng, vừa rồi trong đầu cô toàn là tính toán như thế nào ở chỗ này nên làm gì, lại quên mất trong nhà này không chỉ có một mình cô.
“Anh vừa mới nói cái gì?” Hứa Khả Nhân hỏi.
“Anh nói sẽ nghe theo em, đem nơi này đổi thành chuồng gà, sau này em ăn trứng gà sẽ càng thuận tiện một ít.” Trương Viễn lại lần nữa mở miệng nói.
Lúc này, Hứa Khả Nhân mới biết rằng cô vừa nói ra suy nghĩ của mình. Nhưng hiện tại cô vẫn chưa quyết định có đi tiếp với Trương Viễn hay không.
Thấy vẻ mặt Hứa Khả Nhân thay đổi, ánh mắt Trương Viễn tối sầm lại. “Sao vậy, em lại khó chịu nữa à?” Nếu Hứa Khả Nhân để ý anh một chút, có thể sẽ chú ý đến sự run rẩy không thể nhận thấy trong lời nói của Trương Viễn.
Trong lòng Hứa Khả Nhân đang đấu tranh tư tưởng, cô sẽ ở lại đây một thời gian để sống một cuộc sống ổn định, nhưng đồng thời cô cũng không thể vượt qua chướng ngại vật trong lòng mình.
Thành thật mà nói, người đàn ông đứng trước mặt cô không làm bất cứ điều gì tổn thương cô, ngoại trừ vài lời nói ba hoa anh nói với cô khi cô vừa tỉnh dậy.
Ngược lại, cô nợ anh rất nhiều, ngay cả mạng sống này cũng là do anh cứu.
Sức lao động ở niên đại này rất quan trọng, cô vai không thể gánh, tay không thể nhấc, một con ma ốm còn có khả năng sau này sẽ không có con được, cô làm sao không biết xấu hổ mà liên luỵ anh!
Khi nhìn gần, Trương Viễn trông rất đẹp trai, anh có một đôi mắt sâu, chiếc mũi thẳng và khuôn mặt tuấn tú.
Với dáng người cao hơn 1m8, vai rộng eo hẹp, ngay cả bộ quần áo tự may trên người hơi sờn cũng cũng không ảnh hưởng chút nào đến vẻ đẹp trai của anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
