Trong một nhà hàng trên tầng bốn của trung tâm thương mại, Ứng Nhất Nhất không đặt được phòng riêng, đành phải tìm một góc khá hẻo lánh để ngồi.
Quỷ tướng Thẩm Mộc từ khi bước vào trung tâm thương mại, đôi mắt chưa từng dừng lại, lặng lẽ quan sát xung quanh. Lúc này ngồi trong nhà hàng, thấy Ứng Nhất Nhất cầm điện thoại để gọi món, rõ ràng rất tò mò, nhưng lại giữ vẻ cao lãnh không hỏi gì, vẫn lẳng lặng quan sát.
Nghĩ rằng con quỷ này cũng bám theo mình rồi, với tư tưởng tránh không được thì cứ tận hưởng thôi, Ứng Nhất Nhất tỏ thái độ thân thiện: "Anh có muốn ăn gì không?"
Để tiện cho Thẩm Mộc gọi món, Ứng Nhất Nhất chủ động ngồi bên cạnh Thẩm Mộc, cho anh xem menu trên điện thoại.
"Anh chết..." Ứng Nhất Nhất liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng: "Thời gian anh rời đi khá lâu, chắc chưa quen lắm. Bây giờ đều gọi món trên điện thoại, anh xem thích ăn gì, tôi từ từ kéo xuống, thấy cái nào thích thì bảo tôi."
Ứng Nhất Nhất vuốt được vài cái, một ngón tay thon dài vươn tới, chạm vào màn hình điện thoại, chọn một món ăn.
"Anh có thể chạm vào điện thoại à?"
Thẩm Mộc học theo hành động lúc nãy của Ứng Nhất Nhất tiếp tục gọi món, vừa trả lời: "Là bà đồng mà cô chẳng biết gì về ma quỷ, muốn sống lâu dài ở địa ngục, khuyên cô nên tìm hiểu nhiều hơn."
Ứng Nhất Nhất: "Có lý, lát nữa tôi sẽ hỏi Baidu."
Baidu, là Huyền Môn hiện nay sao?
Thẩm Mộc gọi vài món, dừng tay: "Thế này thôi."
Ứng Nhất Nhất cúi đầu nhìn, trời ạ, tám món, thật không khách khí chút nào.
Ứng Nhất Nhất ít nhiều cũng nắm được tính khí của anh, không phản đối tức là không để ý. Vì thế cô quyết đoán xóa bốn món đắt tiền nhất, rồi order.
Chẳng mấy chốc, phục vụ bưng hai món lên.
Ứng Nhất Nhất đói meo rồi, bảo phục vụ nhanh chóng mang hai bát cơm lên.
"Hai bát?" Phục vụ ngạc nhiên.
Ứng Nhất Nhất: "Ồ, tôi còn một người bạn, lát nữa anh ấy đến."
Cô có thể ăn chung đồ ăn với Thẩm Mộc, nhưng không muốn cùng ăn một bát cơm với anh đâu.
Phục vụ: "Vậy tôi mang thêm một bộ bát đũa cho chị."
Ứng Nhất Nhất: "Cảm ơn."
Một lát sau, hai bát cơm được mang lên.
Tuy Ứng Nhất Nhất đói không chịu nổi vẫn sắp xếp cơm và bát đũa ngay ngắn trước mặt Thẩm Mộc trước. Dù sao cũng phải cúng đồ ăn cho người ta, cũng không thể để người ta ăn đồ thừa của mình được.
Cái khác thì dễ, nhưng còn đũa thì nào? Ứng Nhất Nhất cầm đũa, do dự: "Khi cúng có phải cắm đũa lên không?"
Cô nhớ hình như đũa dùng để cúng phải cắm thẳng lên.
Ứng Nhất Nhất cắm đũa thẳng đứng trong bát cơm, lúc này phục vụ mang món thứ ba lên, thấy hành động quái dị của Ứng Nhất Nhất, sốc đến quên cả bày món.
Ứng Nhất Nhất nhanh tay rút đũa ra: "He he he, mang món nhanh thật."
Phục vụ mỉm cười: "Chúng tôi được yêu cầu phải mang món lên trong vòng 15 phút."
Ứng Nhất Nhất cười gượng: "Tốt thật, phục vụ tốt thật."
Chờ phục vụ đi rồi, Ứng Nhất Nhất thương lượng với Thẩm Mộc: "Hay là, chờ món lên hết rồi ta cắm cho anh nhé?"
Thẩm Mộc xem kịch nửa buổi, lúc này mới nói: "Không cần, chỉ cần cô thành tâm cúng bái, tôi tự nhiên nhận được."
Ứng Nhất Nhất nghe vậy, lập tức đặt đũa lại bàn: "Sao không nói sớm, cái thành tâm cúng này cúng thế nào? Có gì cần chú ý không?"
Thẩm Mộc nhìn cô: "Chẳng phải cô nói quê cô có thần thụ sao? Cô hẳn biết cúng nó chứ."
Ứng Nhất Nhất: "Dĩ nhiên."
Thẩm Mộc: "Cúng nó thế nào thì cúng tôi thế ấy."
Còn biết tự nâng địa vị cho mình nữa chứ, thần thụ nhà tôi là thần, anh chỉ là quỷ thôi.
Ứng Nhất Nhất chửi thầm trong lòng, nhưng hành động nhanh nhẹn, đặt đũa xong, chắp tay trước ngực, thầm niệm: Cúng dâng thức ăn này, xin hạ cố nếm thử.
Vừa niệm vừa nghĩ đến dáng vẻ Thẩm Mộc.
Chẳng mấy chốc, Thẩm Mộc ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn của thức ăn.
Anh cũng không khách sáo, đưa tay cầm đũa, gắp một miếng cà tím bỏ vào miệng, mằn mặn thơm ngon, mềm dẻo, mịn màng vừa miệng.
Đã lâu lắm rồi anh mới nếm được hương vị nhân gian như vậy.
Ứng Nhất Nhất thầm niệm ba lần, mở mắt ra vừa lúc thấy Thẩm Mộc đang nhai cà tím, lập tức tò mò hỏi: "Thế nào?"
Đây là lần đầu cô thấy quỷ ăn cơm.
Thẩm Mộc: "Có thể nhìn ra, cô rất thành tâm khi cúng bái thần thụ.”
Ứng Nhất Nhất: "Anh có ăn mỗi miếng cà tím mà đã nhìn ra?"
Thẩm Mộc ra hiệu bảo cô ăn: "Cô tự nếm thử đi."
Ứng Nhất Nhất vốn đã đói bụng, bưng bát gắp một đũa lớn, rồi phì một tiếng, phun ra.
"Sao không có vị?" Miếng cà tím cô ăn không có chút vị nào, đừng nói dầu muối giấm đường, ngay cả vị cà tím cũng không có. Cô thật sự đã được trải nghiệm cái gọi là nhạt như nước ốc rồi.
Thẩm Mộc gắp thêm một miếng thịt xào, vừa ăn vừa nói:
“Đối với quỷ thần, đồ cúng của tín đồ ngon hay dở không liên quan gì đến bản thân cống phẩm, vì quỷ thần không thể mang theo đồ vật của nhân gian đi được. Thứ họ mang đi chính là lòng thành. Tín đồ càng thành tâm, thì thứ quỷ thần nhận được sẽ càng giống cống phẩm. Huống chi cô là bà đồng, vốn dễ giao cảm với quỷ thần hơn người khác, cho nên đồ cô cúng… cũng không tệ lắm.”
Ứng Nhất Nhất câm nín: "Cái gì mà không tệ lắm, hương vị toàn chạy sang bên anh, tôi chẳng ăn được gì cả."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
