Tần Tứ thờ ơ.
Hắn cũng giống như Cố Triệu Dã, không có chút đồng cảm nào, cũng không thích làm màu.
Bọn họ sống trong giới thượng lưu xa hoa, những khó khăn của cuộc sống trần tục, họ không thấy, cũng không muốn thấy.
Là Bạch Nghiên Châu chủ động đề nghị, hy vọng hắn cùng cô ấy đến cô nhi viện.
Cô ấy mua rất nhiều quà từ nước ngoài về tặng cho những đứa trẻ mất ba mẹ này, năm nào cô ấy cũng chuẩn bị những món quà bất ngờ cho các bé vào ngày Tết Thiếu nhi.
Tần Tứ không muốn đến.
Nhưng không chịu nổi bên phía phóng viên đã nhận được tin tức, màn kịch này nhất định phải diễn.
Ba Tần lo lắng Tần Tứ bỏ đi giữa chừng, còn đặc biệt cử một trợ lý đi theo hắn.
Trợ lý Lý cúi đầu, không dám lỗ mãng, đứng ở bên cạnh.
Tần Tứ không nói gì, mọi người cũng không dám lên tiếng.
Ánh mắt hắn nhìn về phía hành lang đối diện, viện trưởng mới nói: "Vừa rồi là cô Giang, nơi cô Giang đến chính là khu vực dành cho người khuyết tật, những đứa trẻ ở đó đều bị khuyết tật bẩm sinh, cụt tay, mất chân..."
"Tôi hỏi ông sao?" Giọng nói của Tần Tứ rất lạnh lùng, vô tình.
Viện trưởng sống đến từng này tuổi, gặp qua người thích làm màu, giả tạo, nhưng chưa từng gặp qua người nào lạnh lùng như vậy, cả người như một tảng băng lớn, không chút biểu cảm, khí chất u ám.
Hắn chỉ cảm thấy rất nhàm chán, châm một điếu thuốc, đứng bên cửa sổ hút với tư thế lười biếng, tao nhã, động tác rít thuốc rất thành thạo.
Viện trưởng mấp máy môi, nhưng không nói gì.
Bầu không khí ngột ngạt, mọi người đều cảm thấy thời gian trôi qua đặc biệt dài.
Đột nhiên, một quả bóng đồ chơi lăn đến chân Tần Tứ.
Sắc mặt viện trưởng thay đổi, nhìn nhân viên bên cạnh với vẻ trách móc, vừa nhìn đã biết là đồ chơi của trẻ con, đã cảnh cáo họ rồi, phải trông nom những đứa trẻ đó cho tốt, đừng để chúng chạy lung tung, những quý tộc này, người nào người nấy đều lắm quy củ, không thể đắc tội được.
Cách đó không xa, một đứa trẻ ngồi xe lăn không giữ chặt đồ chơi trong tay, vô tình làm quả bóng lăn đến chân Tần Tứ.
Người đàn ông trông có vẻ khó gần, trên mặt không chút biểu cảm.
Đứa trẻ mếu máo, suýt chút nữa thì khóc.
Nhân viên chăm sóc chạy đến nhặt bóng, ai ngờ Tần Tứ nhanh hơn một bước, cúi người nhặt quả bóng lên.
Ngay khi mọi người kinh ngạc trước hành động của Tần Tứ, tưởng rằng hắn động lòng trắc ẩn thì thấy hắn vẫy tay, ra hiệu cho cậu bé đến gần.
Nhân viên chăm sóc đẩy cậu bé đến, Tần Tứ đưa tay trả quả bóng cho cậu bé. Cậu bé mở to mắt, dường như cũng rất bất ngờ trước hành động của người đàn ông: "Cảm ơn... anh."
Giọng cậu bé rất nhỏ, lời nói còn chưa nói xong, khi cậu bé cẩn thận đưa tay ra sắp chạm vào quả bóng thì thấy Tần Tứ rụt tay lại, ném quả bóng ra ngoài cửa sổ.
Hắn mỉm cười.
Nụ cười này khiến tất cả mọi người có mặt đều sởn gai ốc, trợ lý Lý không khỏi thầm kêu khổ.
Cậu Tần mới là người đáng sợ nhất.
Sự cay nghiệt của hắn không chỉ dành cho một số người, mà là tấn công bừa bãi đối với tất cả mọi người, ngay cả trẻ con cũng không tha.
Cậu bé không nhịn được mà òa khóc, viện trưởng sợ tiếng khóc làm Tần Tứ nổi giận, lập tức bảo nhân viên chăm sóc đẩy cậu bé đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)