Đã gần nửa tháng kể từ khi khai giảng, ngoại trừ gặp Tần Tứ một lần, Giang Trĩ Nguyệt cũng không gặp lại hắn. Nghe nói hắn đã học xong chương trình đại học từ khi còn học cấp ba, hiện tại đang giúp gia tộc quản lý các hoạt động kinh doanh năng lượng và viễn thông trong và ngoài nước.
Giang Trĩ Nguyệt còn chưa kịp bấm vào xem thì đã vội vàng thoát ra.
Ngày hôm sau, cô dậy rất sớm, rửa mặt chải đầu đơn giản, thay một bộ đồ thể thao thoải mái rồi đến cô nhi viện Maria.
Bà Cố đã sắp xếp tài xế đưa cô đi, Giang Trĩ Nguyệt khéo léo từ chối.
Cô rất quen thuộc với các nhân viên của cô nhi viện, mỗi dịp lễ tết đều đến thăm. Viện trưởng đã sắp xếp một cô gái mặt tròn đứng chờ ở cửa.
Từ xa, Từ Dao đã hào hứng chào cô: "Chào buổi sáng, Trĩ Nguyệt!"
"Chào buổi sáng, Dao Dao." Giang Trĩ Nguyệt cũng nhẹ nhàng chào lại cô ấy.
"Cậu chủ nhà cậu lại lên báo rồi, tớ đã đoán được họ sẽ cử cậu đến đây." Từ Dao cười tươi, cô ấy là tình nguyện viên của cô nhi viện, là một cô gái nhỏ rất có lòng yêu thương, luôn chăm chỉ học tập và làm việc.
Giang Trĩ Nguyệt quen biết Từ Dao từ khi học cấp ba, khi đó cô đến giúp Cố Triệu Dã làm công tác xã hội, trường học của Từ Dao tổ chức hoạt động đến tham quan, Từ Dao coi cô như ngôi sao, thấy cô rất xinh đẹp, muốn chụp ảnh cùng cô.
Giang Trĩ Nguyệt không có nhiều bạn bè, Từ Dao coi như là một người bạn.
Cố Triệu Dã rất phản đối chuyện này, hắn không thích cô kết bạn, cho rằng cô sống dựa vào nhà họ Cố, căn bản không cần bạn bè.
"Tiểu Nguyệt, dạo này cậu ở Học viện Hoa Đốn thế nào rồi?" Từ Dao quan tâm hỏi: "Tớ nghe nói ở đó, học sinh đặc cách thường xuyên bị bắt nạt, phóng viên cũng không dám đưa tin, tính cậu lại hiền lành."
"Dựa vào danh tiếng của nhà họ Cố, sống tạm được." Giang Trĩ Nguyệt mỉm cười nói.
Cô nhi viện Maria toàn là những đứa trẻ bị bỏ rơi vì khuyết tật cơ thể, có đứa bị khuyết tật chi, có đứa bị khuyết tật về mặt sinh lý, không có mấy đứa trẻ bình thường, cho dù có ngoại hình giống trẻ lành lặn thì cũng là bị câm hoặc bị mù.
Trí tuệ của những đứa trẻ này bình thường, nhưng vì khuyết tật cơ thể nên chúng rất khép kín và tự ti.
Những người nổi tiếng và quý tộc dẫn phóng viên đến chụp ảnh làm màu, dù chỉ chụp vài bức ảnh đơn giản với bọn trẻ cũng sẽ khiến chúng sợ hãi.
Từ Dao xuất thân từ gia đình bình thường, bố mẹ đều là giáo viên bình thường, cô ấy không có thói quen nhìn mặt mà bắt hình dong, giống như Giang Trĩ Nguyệt, cô ấy rất được các em nhỏ yêu mến, trên đường đi, có rất nhiều đứa trẻ thân thiết chào hỏi hai người.
Từ Dao dẫn Giang Trĩ Nguyệt lên tầng bốn, đi được nửa đường thì đột nhiên bị một nhân viên gọi đi, Giang Trĩ Nguyệt đi thẳng lên lầu thì thấy một bé gái ngồi xe lăn bị ngã vì cố gắng bò xuống khỏi xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



