Tại sảnh lớn.
Người hầu quỳ trên tấm thảm, đang giúp bà Cố xoa bóp chân.
Bà Cố tựa lưng vào ghế sô pha, trông có vẻ tâm trạng rất tốt. Khuôn mặt được chăm sóc kỹ càng, vừa dịu dàng như nước lại vừa rạng rỡ lấp lánh.
Bà ấy dặn dò quản gia sắp xếp để giám đốc phụ trách trang sức gửi bộ sưu tập mùa mới về nhà.
Quản gia cung kính cúi đầu.
Bà Cố nói: “Bảo giám đốc chọn xem có bộ nào phù hợp với các cô gái trẻ không, tặng một bộ cho Trĩ Nguyệt.”
Giang Trĩ Nguyệt đứng bên cạnh, vừa nghe thấy đã vội vàng từ chối.
Bà Cố mỉm cười nhưng ý cười lại không chạm đến đáy mắt: “Trĩ Nguyệt cũng đã trưởng thành, là một cô gái lớn rồi. Ta đã chứng kiến con khôn lớn nên chắc chắn phải tặng con một món quà trưởng thành.”
“Triệu Dã lại gây rắc rối, đã làm ảnh hưởng đến việc học của con vì con phải đi thu dọn hậu quả. Ta cảm thấy có lỗi lắm.”
Tuy bên ngoài nhìn bà Cố rất dịu dàng, nhưng lại lạnh lùng trong lòng. Theo bà ấy, dù Cố Triệu Dã có tông chết người thì cũng chẳng phải chuyện to tát, chỉ là một ả tình nhân hèn mọn mà thôi.
Cố Triệu Dã bị phạt lao động công ích, chỉ cần lấy được điểm đánh giá tối đa từ trung tâm công ích là chuyện này sẽ được cho qua.
Luật pháp ở Landenburg quy định rằng quý tộc khi phạm tội gây hại đến xã hội có thể chuộc lỗi bằng lao động nhưng quý tộc vốn khinh thường lao động chân tay, nên thường thuê người khác làm thay. Giới cầm quyền cũng nhắm mắt làm ngơ, miễn là có điểm đánh giá cao để đối phó với công chúng không biết gì là được.
“Lần này vẫn là cô nhi viện Maria nhé, con đã quen thân với bọn trẻ ở đó rồi. Chúng rất thích con, lần nào cũng chấm điểm cho Triệu Dã tối đa.” Bà Cố nói: “Ta sẽ nói với hiệu trưởng, hai ngày tới con không cần đến trường.”
Giang Trĩ Nguyệt gật đầu rồi “vâng” một tiếng.
Bà Cố lại hỏi: “Triệu Dã dạo gần đây có lén đi uống rượu không?”
Giang Trĩ Nguyệt vừa định gật đầu thì đúng lúc đó, Cố Triệu Dã lại trở về, tay dắt theo hai con chó Dobermann lông đen với những mảng vằn nâu vàng. Bộ lông bóng mượt của chúng đã chứng tỏ rằng chúng được chăm sóc rất tốt.
Hắn giật mạnh dây xích, hai con Doberman lực lưỡng hung dữ, điên cuồng cắn sợi dây.
Cố Triệu Dã mắng: “Chó của Sở Quân Việt, đúng là khốn kiếp như hắn.”
Bà Cố không thích động vật nên bà ấy liếc nhìn một cái rồi cau mày: “Chuyện gì đây? Lấy cái thứ này từ đâu về?”
“Chó của Sở Quân Việt, mượn về chơi hai ngày.”
Tâm trạng Cố Triệu Dã có vẻ tốt, ngẩng đầu lên thì thấy Giang Trĩ Nguyệt đang đứng ngay ngắn bên cạnh. Hắn càng cảm thấy vui vẻ hơn.
Hắn giả vờ thả lỏng dây xích, định thả chó ra dọa cô.
“Gâu!” Dobermann sủa dữ dội.
Giang Trĩ Nguyệt vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh, thậm chí còn chẳng thèm nhìn hắn.
Cố Triệu Dã cảm thấy mất hứng, ngay khi buông lỏng sợi dây xích, hắn lại lập tức siết chặt.
Hắn ung dung bước đến, ngồi xuống bên cạnh bà Cố, hai con Dobermann cũng ngoan ngoãn nằm rạp xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

