Chiếc Bugatti Veyron của hắn lấy phong cách vô cùng kiêu ngạo chặn đường của cô.
Cửa xe Apollo đỗ ở phía xa từ từ mở ra, thiếu niên mặc áo khoác xám phối cùng áo thun trắng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền lấp lánh ánh bạc, mái tóc xoăn màu nâu được xử lý chỉn chu khẽ bay dưới ánh mặt trời.
Khuôn mặt cậu tinh xảo giống như búp bê SD phiên bản người thật, đôi mắt to tròn, ướt át như một chú cún con, tựa như chứa đựng ánh sáng lấp lánh.
Cậu hét lớn: “A a a anh muốn mưu sát người khác hả, lại còn bắt nạt một cô bé xinh đẹp, thật là đáng ghét!”
Giọng nói vừa cất lên, cậu đã nhìn thấy Giang Trĩ Nguyệt quay đầu nhìn lại từ xa xa, nở nụ cười xin lỗi vô cùng đáng yêu với cô.
Cảm giác không chân thực chút nào. Giang Trĩ Nguyệt cảm thấy sởn tóc gáy.
Đây giống như là một loại số mệnh, không thể trốn thoát.
Thiếu niên đó là Sở Quân Triệt, chàng trai sáng sủa rộng rãi như ánh mặt trời trong nguyên tác.
Giới quyền quý ở Landenburg đều là gia tộc đã tồn tại hàng trăm năm, trong đó tổ tiên nhà họ Sở có công trạng hiển hách nhất. Họ đã từng lên chiến trường xoay chuyển cục diện, dùng mạng sống để đổi lấy địa vị.
Trải qua nhiều thế hệ, nhà họ Sở ngày nay chỉ còn đắm chìm trong tranh quyền đoạt lợi, say mê những mưu kế chính trị, nội bộ đấu đá không ngừng.
Không lâu sau này, Sở Quân Triệt… sẽ chết trong một trận mưu sát.
Cô nhớ rõ như vậy, bởi vì sau khi Sở Quân Triệt chết, anh trai ruột của cậu - Sở Quân Việt đã hắc hóa…. Cô ở trong nguyên tác đã từng ở bên cạnh hắn, thấy qua mặt trái cảm xúc của hắn.
Có lẽ là do ánh mắt của cô quá rõ ràng, cảm xúc trong đó lại quá phức tạp, Sở Quân Triệt đối mắt với cô. Cậu vừa định nghiên cứu cảm xúc trong mắt cô thì Giang Trĩ Nguyệt đã xoay người đi mất.
Xe thể thao của người đàn ông còn đang chặn đường cô, Giang Trĩ Nguyệt tránh chiếc xe thể thao màu đen giá trị xa xỉ kia thật xa. Người trên xe khẽ nhướng mày, nhưng không phản ứng gì thêm. Hắn nhanh chóng đạp ga, xoay vô lăng và lao về phía Sở Quân Triệt.
“Chậc.”
Bước xuống từ chiếc Aston Martin màu đỏ rượu, tiếng thét chói tai lại vang vọng khắp học viện, người vừa mới xuống xe hoàn toàn xứng đáng với câu thịnh thế mỹ nhan.
Mục Liên Sinh tháo kính râm xuống, nhìn chăm chú vào hình bóng đã gần biến mất ở phía xa xa.
…Lại là cô, vẫn là bộ dáng gấp gáp muốn chạy trốn, cứ như thể bọn họ là hồng thủy mãnh thú* không thể trêu chọc vậy.
*Ý chỉ những điều ghê gớm, khủng khiếp
“Hầu gái nhỏ của Triệu Dã…” Mục Liên Sinh khẽ cong môi, quả thật là một vẻ phong lưu không thể kiềm chế.
Đôi mắt Sở Quân Triệt bỗng sáng lên, “Cô gái kia là hầu gái của anh Triệu Dã?”
“Không thể nào, đừng nói là cậu thực sự muốn tài trợ cho cô ấy đấy nhé? Anh chỉ buột miệng nói vậy thôi, Triệu Dã sẽ không vui đâu.” Mục Liên Sinh lại cười, nói. Hôm nay hắn quàng một chiếc khăn lụa màu oải hương, trên người tỏa ra hương thơm nhẹ nhàng của hoa oải hương. Hắn mặc một chiếc sơ mi màu tím, lớp vải ôm sát lấy cơ ngực rắn chắc, vừa gợi cảm lại vừa quyến rũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


