Ninh Sơ chậm rãi mở mắt ra, nhìn những tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ, kinh ngạc thốt lên:
“Không thể nào… chuyện này vô lý thật đấy!”
Nửa tiếng đồng hồ vừa rồi, hoàn toàn chẳng hề có cảm giác nào gọi là “yến tiệc linh khí”.
Linh khí ở nơi này cứ như bị thứ gì đó làm ô nhiễm, phải rất cố gắng mới hút được chút xíu.
Số linh khí hấp thu được trong nửa tiếng còn chưa bằng mười lăm phút cô ngồi dưới mặt đất để tu luyện trước đây.
Chẳng lẽ… trải qua bao nhiêu năm, quy luật trời đất đã thay đổi, giờ phải ngồi thấp mới hút được linh khí à?
Ninh Sơ thay đồ, đội mũ, xuống tầng tìm một khoảng đất trống để thử lại lần nữa.
Thêm nửa tiếng trôi qua.
Vấn đề địa lý thì cô còn có thể điều chỉnh, nhưng bản chất linh khí thay đổi thì cô chẳng có cách nào. Đành phải cam chịu, trở lên tầng tiếp tục ngồi thiền.
Dù không được bao nhiêu… nhưng ít còn hơn không!
Những ngày sau đó, Ninh Sơ gần như không rời khỏi phòng, chỉ ngồi tĩnh tu hấp thu linh khí.
Mãi đến ngày thứ bảy, cô mới cảm thấy trong cơ thể mình có chút sung túc trở lại, liền không kìm được muốn ra ngoài trừ yêu diệt ma!
Mà thôi, nói trắng ra là ra ngoài kiếm tiền mới đúng =_=
Ai bảo cô đang gánh món nợ hàng chục triệu chứ… Ở khách sạn cao cấp như này, mỗi ngày tiêu vài triệu, ngồi chơi mãi thì chẳng mấy mà trắng tay.
Nhưng so với thời trước, khi có cả đống người tranh nhau mời cô trừ yêu, thì giờ đây cô vẫn chưa gây dựng lại danh tiếng, không ai thuê.
Thế nên, khi không có khách nào tìm đến, Ninh Sơ quyết định… xuống sảnh làm dịch vụ “canh me”.
Cô ngồi ngay ở đại sảnh khách sạn, chăm chú quan sát từng người đi ngang, không bỏ qua bất kỳ ai có mùi yêu khí.
Có lẽ vì bây giờ linh khí khó hấp thu, yêu quái cũng trở nên hiếm hoi hơn, chờ cả buổi trời mà chẳng phát hiện ra bóng dáng nào có yêu khí.
Ninh Sơ cứ thế ngồi “canh gác” tới tận chín giờ tối, buồn ngủ đến mức ngáp dài một cái, đang phân vân có nên lên phòng nghỉ không…
Thì một người đàn ông cao ráo, đeo kính râm và khẩu trang bước vào đại sảnh.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người đó, mắt Ninh Sơ sáng rực lên.
Toàn thân người đàn ông ấy tỏa ra mùi yêu khí nồng nặc!
Cô lập tức bước nhanh tới chặn đường, nở nụ cười chuyên nghiệp học được từ nhân viên lễ tân khách sạn, lịch sự lên tiếng:
“Anh gì ơi, tôi thấy trên người anh đầy yêu khí, hôm nay đang có khuyến mãi trừ yêu giảm giá 20%. Có muốn cân nhắc không ạ?”
Người đàn ông sau lớp kính đen im lặng nhìn cô trong giây lát.
Rồi anh tháo khẩu trang xuống, để lộ gương mặt điển trai, sáng láng như ánh mặt trời.
Đó là một gương mặt trẻ trung, rạng rỡ, khiến người ta nhìn vào là thấy có thiện cảm.
Nhưng lúc này đây, gương mặt ấy lại tràn đầy sự mỉa mai và khinh bỉ.
Anh nhìn Ninh Sơ, giọng châm chọc:
“Ồ? Lại đổi phong cách nữa à? Giờ chuyển qua kiểu giả thần giả quỷ để giả vờ điên khùng rồi sao?”
Ninh Sơ ngơ ngác: “Anh đang nói gì vậy?”
Người kia thấy cô còn giả vờ ngây ngô, vẻ mặt càng thêm khinh thường:
“Thôi đi, cô đừng giả bộ nữa. Dù cô có dùng trăm phương ngàn kế tiếp cận tôi, tôi cũng không bao giờ thích loại phụ nữ như cô đâu.”
Ánh mắt anh ta thể hiện rõ ràng sự chán ghét và phản cảm.
Ninh Sơ lập tức hiểu ra, đây hẳn là người quen cũ của “thân xác” này, hơn nữa còn từng bị cô ta bám đuôi ve vãn.
Mà người được một tiểu minh tinh như vậy theo đuổi, chắc chắn phải là con nhà giàu rồi, nghĩa là… rất có tiền!
Ninh Sơ hoàn toàn không bận tâm đến thái độ lạnh nhạt ấy, thản nhiên rút một tờ giấy ghi số điện thoại đã chuẩn bị sẵn, nhét vào tay anh ta.
Vẫn cười tươi như hoa: “Nếu có gặp vấn đề gì thì cứ gọi cho tôi nhé, hôm nay khuyến mãi trừ yêu giảm 20% đó~”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)