Từ lúc hiện nguyên hình đến giờ, người phụ nữ kia chưa từng liếc nhìn Lưu Chí Cương một cái tử tế.
Vậy mà bây giờ, nghe anh ta nói vậy, cô ta lại bất ngờ quay đầu nhìn anh với ánh mắt kinh ngạc xen lẫn chút thẹn thùng như một cô gái nhỏ, ngập ngừng hỏi:
“Thật chứ?”
Lưu Chí Cương thấy có hy vọng, lập tức gật đầu như gà mổ thóc:
“Đương nhiên là thật rồi! Anh còn nói, dạo trước cứ thấy nhà cửa lúc nào cũng sạch bong, quần áo bẩn cũng tự động chui vào máy giặt, giúp anh tiết kiệm bao nhiêu thời gian.”
Mặc dù lúc mới phát hiện ra, suýt nữa anh bị dọa đến tè ra quần…
Nghe vậy, người phụ nữ càng thêm vui mừng, khoé miệng không giấu nổi ý cười. Nhưng chẳng bao lâu sau, nụ cười ấy lại tắt ngấm, thay vào đó là vẻ giận dữ:
“Thế mà tôi đã chăm chút cho cái nhà này như thế, anh lại không thèm nhìn lấy tôi một cái, còn chạy ra ngoài tìm gái nữa chứ!”
Lưu Chí Cương hơi chột dạ, chống chế:
“Anh… anh đâu có biết có em ở đây đâu? Em đẹp thế này, hơn đứt mấy người ngoài kia. Nếu biết sớm có em, anh tuyệt đối không thèm để mắt đến ai khác!”
Người phụ nữ nhìn chằm chằm vào mắt anh ta, lạnh lùng hỏi:
“Giờ thì anh biết rồi đấy. Vậy từ giờ trở đi, anh sẽ không ra ngoài tìm gái nữa đúng không?”
Lưu Chí Cương từ mười mấy tuổi đã bắt đầu lông bông, lăn lộn đến giờ cũng gần hai chục năm, thể loại đàn bà nào mà chưa từng gặp qua? Làm gì có chuyện vì một người phụ nữ, dù là yêu quái, mà từ nay giữ thân như ngọc?
Huống hồ, cô ta vẫn là… một con yêu.
Anh ta mở miệng định phản bác:
“Đương nhiên là không…”
Ninh Sơ liếc ngang cảnh cáo, bước tới cắt lời:
“Đã hiểu lầm xong rồi thì cũng không cần vội nói nữa. Dưới nhà bây giờ lộn xộn thế kia, mà quần anh thì lại còn ướt sũng, chưa phải lúc để nói chuyện.”
Nghe vậy, người phụ nữ cúi xuống nhìn phần dưới của Lưu Chí Cương, trong mắt thoáng hiện lên vẻ… khinh thường.
Sau cùng, cô ta gật đầu đồng tình:
“Ừ, nếu đã nói rõ rồi thì tôi cũng không phải loại yêu quái không biết lý lẽ. Anh cứ lên thay đồ rồi xuống, chúng ta nói chuyện tiếp.”
Được người phụ nữ “cho phép”, Ninh Sơ lập tức kéo Lưu Chí Cương lên lầu.
Anh ta bị kéo đi loạng choạng, tay còn phải giữ chặt tấm ga trải giường quấn ngang hông, vừa đi vừa thắc mắc:
“Đại sư, sao phải đợi nữa? Giờ biết rõ sự tình rồi, giải quyết luôn đi chứ!”
Ninh Sơ không đáp. Mãi đến khi cả hai vào phòng trên lầu, đóng cửa lại, cô mới mở lời:
“Anh tính giải quyết thế nào?”
Lưu Chí Cương mặt mày tỉnh bơ:
“Tôi đương nhiên không thể vì một người phụ nữ mà từ bỏ cả khu rừng. Tốt nhất là đuổi cô ta ra khỏi nhà. Còn về phần cô ta…”
Anh ta nhếch môi cười cợt:
“Xinh đẹp thế kia, lại chẳng hại gì đến mạng tôi, còn giúp dọn dẹp nhà cửa bao lâu nay. Tôi cũng không phải người nhỏ nhen, không truy cứu là được rồi.”
Cái dáng vẻ ba phải, đê tiện ấy khiến Ninh Sơ chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm:
“Bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn nghĩ đến rừng với rú! May mà tôi kéo anh lên đây trước, chứ nếu để anh nói mấy câu đó trước mặt cô ấy, thì có Diêm Vương đến cũng không cứu nổi anh đâu.”
Lưu Chí Cương hoảng hồn:
“Cái… cái gì? Cô ta vẫn có thể giết được tôi á? Nhưng đại sư, chẳng phải cô dễ dàng áp chế được cô ta rồi sao?”
Ninh Sơ gật đầu:
“Cô… cô nói vậy là có ý gì!?”
Ninh Sơ giải thích:
“Cô ta là yêu quái. Hôm đó anh nhìn thấy được là vì đêm trăng tròn, linh khí ngập tràn. Bình thường người phàm căn bản không thể thấy được cô ta. Còn giờ anh đã cưới cô ta, ngày ngày đều thấy được, thì cái giá anh phải trả là anh và cô ta sẽ chia sẻ cùng một sinh mệnh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
