Trân Mẫn nói bên chỗ nhà cung cấp đã tới, bà đang kiểm tra hàng, bảo khi nào Lương Hàm Nguyệt đến lấy xong thì hai mẹ con sẽ về nhà.
Còn Lương Khang Thời, ông vẫn đang ở quê. Trong sân còn cả đống than, tuyết lại sắp rơi, không thể cứ để thế mà mặc kệ. May mà có mấy người trong thôn tới giúp, Lương Khang Thời cũng đang gấp rút chuyển số than đó vào kho chứa củi ở nhà. Nói vài câu dặn sẽ cố gắng về sớm nhất có thể rồi ông cúp máy.
Chỉ cần ba người nhà họ ở bên nhau, với không gian hòn đảo bí mật của Lương Hàm Nguyệt, bất kể ở đâu cũng không sợ chết đói.
Lương Hàm Nguyệt lập tức lái xe tới cửa hàng vật liệu xây dựng.
Người giao hàng cũng biết sắp có tuyết lớn nên động tác dỡ hàng nhanh hơn hẳn. Khi cô đến nơi, họ đã kiểm hàng xong và chuẩn bị rời đi.
Trong cửa hàng bây giờ bừa bộn hết cả, nào là hàng hóa của cửa hàng, nào là tấm pin năng lượng mặt trời, cộng thêm đồ từ siêu thị gửi tới, mọi thứ chất đống không có chỗ đặt chân.
Sau khi người giao hàng rời đi, Trân Mẫn nhanh chóng khóa cửa chính, kéo cả cửa cuốn xuống. Đảm bảo không ai có thể nhìn thấy bên trong, Lương Hàm Nguyệt mới bắt đầu thu đồ vào không gian của mình.
Thực ra, cô không thể trực tiếp chuyển đồ từ thế giới thực vào đảo mà chỉ có thể đưa vào ba lô của mình trước. Khi ba lô đầy, cô sẽ vào đảo để lấy đồ ra.
Lượng hàng lần này quá lớn, 20 ô trong ba lô nhanh chóng đầy ắp. Lương Hàm Nguyệt kéo cả Trân Mẫn vào đảo, hai người bận rộn sắp xếp đồ trong kho chứa vừa xây.
Cô chạy qua chạy lại vận chuyển, còn Trân Mẫn tạm thời chất đồ vào góc. Giờ không có thời gian sắp xếp cẩn thận, chỉ có thể vội vàng xếp chồng lên nhau.
Bận rộn suốt gần một tiếng, cửa hàng cuối cùng cũng gọn gàng hơn hẳn. Những món hàng vốn thuộc về cửa hàng vật liệu như dụng cụ, nguyên liệu xây dựng lặt vặt, tất cả đều được Lương Hàm Nguyệt thu vào không gian.
Cửa hàng này tuy cách nhà Lương Hàm Nguyệt không xa, nhưng cũng không gần đến mức tiện đi lại. Tương lai không biết còn dễ qua lại không, nên tốt nhất cứ dọn sạch cho chắc ăn.
Hai người vừa xong việc, mở cửa ra nhìn thì thấy tuyết đã rơi. Những bông tuyết to như lông ngỗng bay đầy trời. Tuyết rơi chưa lâu, mặt đất chưa kịp phủ trắng, vẫn còn tan thành nước.
Khóa cửa lại, Lương Hàm Nguyệt và Trân Mẫn lập tức lao đến chợ gần đó.
Rau xanh là thứ bị mua hết nhanh nhất vì không bảo quản được lâu, nhà họ lại không có sẵn, nên rất nhiều người cũng đổ xô đi mua. Hai người tới quầy thịt thì đã thấy xếp hàng dài. Nghe tin giá thịt tạm thời tăng lên, không ít người lắc đầu bỏ đi. Dù sao cũng chỉ có mấy ngày tuyết rơi không ra ngoài được, không ăn thịt thì cũng chẳng chết đói.
Đến lượt mẹ con họ, tuy không muốn mua hết cả quầy nhưng cũng gom gần hết số thịt còn lại. Nào là sườn, thăn, chân giò... cái gì cũng đủ cả.
Trân Mẫn để Lương Hàm Nguyệt mang thịt ra xe trước rồi dẫn cô đi qua quầy thịt dê, thịt bò...
“Mua chi mà nhiều thịt thế này?” Một bà cụ tò mò nhìn mẹ con họ vác túi lớn túi nhỏ.
Trân Mẫn mỉm cười giải thích: “Nhà cháu có một đống họ hàng xa tới chơi. Định mai đi, mà giờ đường cao tốc đóng, chuyến bay cũng hủy, họ không đi được nữa. Người ta đi xa tới đây, chẳng lẽ để họ nhịn đói?”
Bà cụ gật gù, nghe vậy có vẻ dao động. Trân Mẫn tranh thủ nói thêm:
“Thím cũng nên mua thêm ít đồ dự trữ đi. Tuyết lớn thế này, đường không thông thì rau thịt không vận chuyển tới được, mà giá cả cũng tăng vù vù đấy!”
Nghe vậy, bà cụ quay lại chen vào hàng, tính mua thêm ít đồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)