“Sâm Sâm, nghe nói nhà họ Chu gần đây có một mã cổ phiếu sắp niêm yết tại nước S, mẹ thấy thiếu gia nhà họ Chu khá quan tâm đến con đấy. Con nên để tâm thể hiện cho tốt và chủ động một chút, con biết chưa?”
“Quản gì chính thất hay tiểu tam, đàn ông ấy mà, chỉ cần trái tim anh ta đặt ở chỗ con không phải là được rồi sao? Mẹ cảnh cáo con, chính con nói nhất định phải vào gia phả nhà họ Thẩm để làm con gái Thẩm gia. Nếu con muốn mẹ thành toàn thì con bắt buộc phải câu cho được Chu Yến Hằng, con nghe rõ chưa?”
Giống như trước đây cô từng muốn làm Phương Mi vui vẻ vậy.
Thẩm Trang nhẹ nhàng xoa đầu gối cô: “Sâm Sâm, con nhớ kỹ nhé. Người thật sự yêu thương con, niềm vui của họ chắc chắn không xây dựng trên sự nhẫn nhịn cầu toàn của con đâu, họ chỉ thấy xót xa cho con thôi. Bất kỳ ai hay việc gì dạy con phải nhượng bộ và chịu uất ức đều là sự cướp đoạt. Họ đang cướp đi những phẩm chất quan trọng nhất trên người con, nếu gặp phải thì con nên tránh xa.”
Khương Hoa Sâm nghe xong liền hiểu ngay vấn đề, cô chăm chú nhìn Thẩm Trang: “Nếu là ông nội thì sao ạ?”
Thẩm Trang hơi khựng lại, vẻ mặt trở nên hiền từ nhưng nghiêm nghị: “Nếu ông nội cũng như vậy thì con cũng phải tránh xa. Tiểu Hoa Nhi, bà nội đã từng dạy con chưa? Người thật sự yêu con nhất định sẽ giúp con trở nên tốt đẹp hơn, đó mới là tiêu chuẩn duy nhất của một người yêu thương con.”
Cho dù ta có đang ở trong cơn ác mộng hỗn loạn thì cũng phải dẫn con đi về phía ánh sáng.
Khương Hoa Sâm rũ mắt, cô nhìn chằm chằm vào đầu gối mình mà suy ngẫm.
Xem ra trước đây cô thực sự đã làm không ít chuyện nhẫn nhịn cầu toàn, hèn gì sau này cô bị giới thượng lưu nước A khinh miệt rẻ rúng, hóa ra đầu gối của cô đã sớm cong xuống từ lâu rồi.
Dạy dỗ trẻ nhỏ không thể nóng vội trong một sớm một chiều, Thẩm Trang thấy cô tâm trạng không tốt liền dừng chủ đề lại: “Thẩm Chấp.”
Thẩm Chấp đã thu dọn bát đũa từ lâu, khi quay lại trên tay ông ấy cầm một xấp tài liệu. Thẩm Trang vừa lên tiếng, ông ấy liền lập tức đưa tài liệu tới.
Thẩm Trang cầm lấy xem qua một lượt rồi đưa cho Khương Hoa Sâm.
Tiểu Thẩm Viên.
Khương Hoa Sâm vốn còn đang suy nghĩ về chuyện mình bị thao túng tâm lý, trước mắt đột nhiên xuất hiện một xấp hợp đồng, ba chữ kia khiến cô lập tức tỉnh táo lại.
“Ông nội, đây là gì ạ?”
Thẩm Trang ôn tồn: “Tiểu Thẩm Viên, đây là món quà ông nội tặng cho con.”
Dù đã đoán trước được nhưng cô vẫn không tránh khỏi cảm giác được sủng ái mà lo sợ. Kiếp trước, Tiểu Thẩm Viên được đưa đến tay cô như một món quà cưới, nhưng lần này món quà ấy lại đến sớm hơn tận bảy năm.
Giá trị của Tiểu Thẩm Viên không đơn giản chỉ là một tòa điền trang.
“Tại sao ạ?” Cô không hiểu nên đã buột miệng hỏi một cách thiếu tự nhiên.
Thẩm Trang không nói cho cô biết món quà này đắt giá nhường nào, chỉ mỉm cười giải thích: “Để con phải chịu uất ức rồi, đây là chút tâm ý của ông nội.”
Không ai biết được rằng chuyện ở Đông Viên hôm nay đã để lại một cái dằm trong lòng Thẩm Trang.
Hiện giờ ông vẫn còn sống mà Khương Hoa Sâm đã bị ép đến mức phải quỳ xuống chỉ vì một câu nói, nếu sau này ông không còn nữa, đối diện với đám sói dữ ngoài kia, cô phải đối phó thế nào? Cho nên ông bắt buộc phải cho cô thêm chỗ dựa trong thời gian hữu hạn, và tài lực chỉ là sự bảo đảm cơ bản nhất.
Khương Hoa Sâm nhìn bản hợp đồng trắng đen rõ ràng trước mắt, tầm nhìn của cô bỗng chốc trở nên nhòe đi.
Từ khi thức tỉnh đến nay, cô chưa từng cảm nhận được sự ấm áp như vậy. Hóa ra thực sự có người yêu thương cô nhiều đến thế, chỉ vì cô chịu chút uất ức mà đã vội vàng muốn tặng cả thế giới cho cô.
“Ông nội...”
Thẩm Trang thấy cô đỏ mắt sắp khóc liền vội vàng dỗ dành: “Đợi mấy ngày nữa rảnh rỗi, ông nội sẽ đưa con đến đó xem. Ông nhớ sau điền trang còn có mạch nước suối, đến lúc đó sẽ cho người làm vài cái bể cho con, khi nào rảnh ngâm suối nước nóng cũng rất tốt. Nếu con sợ cô đơn, ông nội sẽ cho người xây thêm một tòa lầu nữa để mẹ và em gái cùng đến ở với con.”
Lòng Khương Hoa Sâm khẽ chùng xuống, vẻ mặt cô nhạt đi trông thấy: “Không cần đâu ạ, ông nội, con không cần họ đi cùng.”
Phương Mi rõ ràng có vấn đề, trước khi giải quyết rắc rối này, tuyệt đối không thể để bà ta biết chuyện Tiểu Thẩm Viên.
Cô hiện tại vẫn chưa thành niên nên rất nhiều việc sẽ bị hạn chế, Phương Mi là người giám hộ của cô, nếu bà ta muốn nhúng tay vào thì quá dễ dàng.
Thẩm Trang hơi bất ngờ, trước đây đứa nhỏ này làm gì cũng nghĩ đến Phương Mi, sao hôm nay lại khác thường thế này?
Khương Hoa Sâm không muốn sự thay đổi của mình quá đột ngột nên liền giải thích: “Ông nội, mẹ thiên vị quá, hiện tại con không muốn quan tâm đến bà ấy và em gái nữa.”
Lão gia tử vốn đã không hài lòng với cách làm việc của Phương Mi, trước đó cũng chỉ nể mặt đứa trẻ mới không tính toán, nghe vậy liền gật đầu đồng ý: “Được! Ông nội nghe con.”
*
Ăn chè xong, Thẩm Trang lại giữ Khương Hoa Sâm ở lại viện dùng cơm. Có người bầu bạn nên tâm trạng ông lão tốt hơn hẳn, ngay cả bữa tối cũng ăn thêm được nửa bát cơm. Thẩm Chấp nhìn thấy cảnh này bỗng cảm thấy cô bé nhà họ Khương hình như đã linh hoạt và nhạy bén hơn nhiều.
Một già một trẻ trò chuyện rôm rả trong sân, cảnh tượng một người hỏi một người đáp vô cùng ấm áp.
Thẩm Chấp cũng biết ý nên lẳng lặng lui ra ngoài, không ngờ vừa ra khỏi cửa viên đã thấy có người đi tới từ dưới hành lang.
Người đàn ông mặc bộ vest phẳng phiu, ánh mắt ôn hòa có thần, mỗi cử chỉ đều toát ra khí chất của người bề trên.
Thẩm Chấp sững lại một chút rồi lập tức bước tới: “Tiên sinh.”
Thẩm Khiêm dừng bước, ông ta khẽ gật đầu mỉm cười: “Quản gia Thẩm.”
Thẩm Khiêm thuộc Nhị phòng và là con trai cả của Thẩm Trang, hiện ông ta đang là Nghị trưởng Quốc hội nước A.
Người nhà họ Thẩm đều hiểu rõ thói quen sinh hoạt của Thẩm lão gia tử nên rất ít khi đến thăm vào giờ cơm tối, một khi đã đến chắc chắn là có việc quan trọng. Thẩm Chấp tinh ý nên đã chủ động nhường đường dẫn lối phía trước.
“Khương tiểu thư đang ở sảnh hoa trò chuyện với lão gia tử, tiên sinh, tôi có cần vào xin chỉ thị trước không?”
Thẩm Khiêm suy nghĩ một lát rồi xua tay: “Xin chỉ thị thì không cần đâu, người một nhà đâu cần nhiều quy tắc như vậy? A Linh, con cùng cha vào gặp ông nội đi.”
Thẩm Chấp ngẩn người, lúc này ông ấy mới phát hiện sau lưng Thẩm Khiêm còn có một thiếu niên cao gầy.
“Vâng.”
Thiếu niên được gọi là 'A Linh' bước ra từ bóng tối, khi Thẩm Chấp nhìn rõ đường nét của thiếu niên, hơi thở bỗng nghẹn lại.
Cậu thiếu niên sở hữu đôi mắt phượng mơ màng nhưng toát lên vẻ cao sang từ trong cốt cách, với bờ mi thon dài và ánh nhìn đầy cuốn hút. Thấy Thẩm Chấp đang quan sát mình, anh ta nhẹ nhàng gật đầu, mí mắt hơi nhếch lên rồi lại rũ xuống mang theo ý cười. Khoảnh khắc đôi mắt vướng bận ý cười ấy bỗng nhiên mang lại cảm giác kinh diễm như gạt bỏ mây mù để nhìn thấy trời xanh.
Con cháu Thẩm Viên ai nấy đều có diện mạo bất phàm, trong đám con gái thì Khương Hoa Sâm có dung nhan khuynh thành, còn trong đám con trai thì Thẩm Lan Hi có khí chất thanh cao như cây quế dưới trăng. Thế nhưng thiếu niên trước mắt này dung mạo quá đỗi xuất sắc, dù đã thấy qua những viên ngọc quý trước đó nhưng Thẩm Chấp vẫn không nhịn được mà bị anh ta thu hút ánh nhìn.
“Vị này là?” Thẩm Chấp khó hiểu nhìn về phía Thẩm Khiêm.
Thẩm Khiêm nhìn thiếu niên bên cạnh một cái rồi giới thiệu: “Con trai tôi, Thẩm Quy Linh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
