Quả nhiên, vừa nghe thấy lời này, Phó Tuy Nhĩ lập tức có phản ứng. Nhưng vì trước đó đã bị Khương Hoa Sâm hố không ít lần nên cô ấy vẫn còn ám ảnh, liền quay đầu lại với vẻ mặt đầy cảnh giác rồi hỏi: "Cô lại muốn giở trò gì nữa đây?"
Khương Hoa Sâm lắc đầu, giọng điệu vô cùng chân thành: "Không phải đâu, sở dĩ tôi đẩy cô là vì em gái tôi nói với tôi rằng lần trước nó bị rơi xuống ao là do cô đẩy. Nó cứ nhờ tôi báo thù giúp mãi, vì không thắng nổi sự nài nỉ của nó nên tôi mới đẩy cô."
Bầu không khí bỗng chốc trở nên đông đặc.
Phó Tuy Nhĩ giận nảy người: "Khương Vãn Ý nói dối! Lần đó là tự nó ngã xuống chứ chẳng liên quan gì đến tôi cả!"
Thẩm Kiều giơ tay ngăn Phó Tuy Nhĩ lại, bà ngước mắt lên nhìn kỹ Khương Hoa Sâm rồi hỏi: "Nói như vậy, cháu đẩy Tuy Nhĩ là để báo thù cho em gái sao?"
Khương Hoa Sâm đã chuẩn bị sẵn lời thoại từ trước, cô trả lời rất trôi chảy: "Vâng ạ, em gái cháu nói Tuy Nhĩ luôn bắt nạt nó nên nó rất sợ hãi. Mẹ cháu cũng thường xuyên bảo cháu là chị thì phải bảo vệ em, cháu thấy họ nói cũng có lý nên mới nhân lúc Tuy Nhĩ lên lầu mà đẩy cô ấy. Xin lỗi nhé, Tuy Nhĩ."
Phó Tuy Nhĩ lúc này mới tỉnh táo lại, cô ấy nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc: "Đầu óc cô bị úng nước à? Con em gái cô thì ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo, bà mẹ cô thì lật lọng tráo trở, lời họ nói đến quỷ cũng chẳng tin nổi. Cả nhà cô chỉ có mình cô là đầu óc heo thôi, sao mà ngu thế không biết! Bị người ta bán đi rồi còn giúp người ta đếm tiền nữa."
Trong mắt người ngoài, hành động này của cô là vì không muốn thừa nhận mẹ và em gái mình sai, nhưng lại sợ cãi lại Phó Tuy Nhĩ sẽ gây thêm tranh cãi nên cô chỉ dừng lại ở mức trả lời là đã nghe thấy.
Phó Tuy Nhĩ chưa từng thấy ai ngốc đến thế, cô ấy chống nạnh trợn mắt, đến cả những lời mắng chửi cũng trở nên lộn xộn.
Thẩm Kiều có lẽ cũng nhận ra cô gái trước mặt này không được thông minh cho lắm. Thêm vào đó, sau khi rời khỏi Thấm Viên, bà đã suy nghĩ rất nhiều. Ông cụ đã dốc lòng bảo vệ một người như vậy thì chắc chắn phải có lý do, phận làm con cháu thật sự không đáng vì mấy chuyện nhỏ nhặt này mà làm ông không vui.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Thẩm Kiều hòa hoãn đi đôi chút: "Lúc nãy cháu nói mình tới đây để xin lỗi?"
Khương Hoa Sâm ngước mắt nhìn Thẩm Kiều rồi gật đầu: "Vâng ạ, ông nội nói nếu việc này mà Tuy Nhĩ không tha thứ cho cháu, ông sẽ đuổi hai mẹ con cháu ra khỏi Thẩm Viên. Mẹ cháu nói nếu rời khỏi Thẩm Viên thì chúng cháu sẽ chết mất, bà ấy bảo cháu cho dù có phải quỳ xuống hay dập đầu thì cũng nhất định phải khiến Tuy Nhĩ vui lòng."
Thẩm Kiều cau mày, sao lại có người dạy dỗ con gái mình theo cách đó chứ?
Phó Tuy Nhĩ đang lúc tức giận liền cười lạnh một tiếng: "Được thôi, không phải cô nghe lời mẹ nhất sao? Vậy bây giờ cô quỳ xuống dập đầu với tôi ba cái đi, tôi sẽ tha thứ cho cô ngay lập tức."
Khương Hoa Sâm ngước mắt nhìn sang Thẩm Kiều và má Phùng.
Phó Tuy Nhĩ nhíu mày quát tháo: "Cô nhìn cái gì? Xin lỗi thì phải có thái độ xin lỗi, cô có hiểu không hả? Không làm được thì cút ra ngoài!"
Khương Hoa Sâm rủ mắt, nhất thời không đáp lời. Trong suốt ba năm sau khi Thẩm Trang qua đời, những lời khó nghe hơn thế này cô đều đã nghe qua cả rồi nên sớm đã có khả năng miễn dịch.
Thế nhưng, nếu bảo cô quỳ xuống để hóa giải ân oán với Tam phòng...
Ánh mắt cô bỗng đanh lại, cô quyết định cược một ván vậy!
Thẩm Kiều là người mà ông nội yêu thương nhất, cô đánh cược rằng ông sẽ không nhìn lầm người. Nếu Thẩm Kiều mặc kệ để Phó Tuy Nhĩ làm nhục cô, thì ngay cả khi bà ấy không phải là hung thủ sát hại ông nội, sau này cũng không thể tin tưởng được.
"Thế nào? Không làm được chứ gì? Mau..."
Lời còn chưa dứt, Khương Hoa Sâm đã quỳ sụp xuống.
"!" Phó Tuy Nhĩ giật nảy mình, vội vàng lùi lại ba bước: "Cô... cô... cô làm gì thế?"
Khương Hoa Sâm cúi người chuẩn bị dập đầu, đã có người nhanh tay hơn giữ chặt lấy cánh tay cô.
Cược thắng rồi! Cô thu lại biểu cảm, khẽ cúi đầu xuống.
Thẩm Kiều vỗ nhẹ vào mu bàn tay cô: "Đứng dậy đi, được rồi đấy."
Khương Hoa Sâm đứng dậy, vẻ mặt dịu đi đôi chút, cô quay đầu nhìn Phó Tuy Nhĩ: "Được rồi chứ?"
Vẻ mặt Phó Tuy Nhĩ rất mất tự nhiên: "Tôi nghe theo lời mẹ tôi."
Khương Hoa Sâm quay sang nhìn Thẩm Kiều: "Cảm ơn dì Kiều."
Thẩm Kiều thản nhiên buông tay, tâm trạng bà vô cùng phức tạp: "Cháu về đi, lát nữa ta sẽ kể lại đầu đuôi sự việc ở Đông Viên cho ông cụ nghe. Chuyện này đến đây là kết thúc, nhưng cháu hãy nhớ kỹ, ta tuyệt đối không cho phép chuyện tương tự xảy ra lần thứ hai."
Khương Hoa Sâm gật đầu, cô lại nhìn Phó Tuy Nhĩ một cái rồi mới xoay người rời khỏi phòng.
Phó Tuy Nhĩ nhìn theo bóng lưng Khương Hoa Sâm rồi lẩm bẩm: "Thẩm Viên cuối cùng cũng có người còn ngốc hơn cả con."
"..." Thẩm Kiều nhắm mắt lại đầy bất lực: "Tuy Nhĩ, có phải con còn chuyện gì chưa làm không?"
Vẻ mặt Phó Tuy Nhĩ có chút gượng gạo, cô ấy liếc nhìn về phía má Phùng rồi lập tức né tránh.
Thẩm Kiều nói tiếp: "Khương Hoa Sâm tuy đầu óc không tốt nhưng ít ra cô ấy còn biết nghe lời mẹ mình. Cái giá cho lời xin lỗi của cô ấy lớn nhường nào? Còn con thì sao? Tuy Nhĩ, con thật sự muốn mọi mặt đều không bằng người mà mình ghét nhất à?"
Đầu óc Phó Tuy Nhĩ ong lên một tiếng, không hiểu sao cô ấy bỗng nhớ lại dáng vẻ Khương Hoa Sâm quỳ xuống khi nãy. Sau một hồi im lặng hồi lâu, cuối cùng cô ấy cũng xoay người lại, cúi đầu khom lưng trước má Phùng.
"Cháu xin lỗi bà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
