Nguyễn Đại Hải che chắn con gái sau lưng: "Mẹ, mẹ nói khó nghe quá. Mẹ ra ngoài mà xem, bây giờ ai cũng mặc như thế cả."
"Người khác mặc thế nào tôi không quản được, tôi chỉ quản nó! Nó là cháu gái tôi, chẳng lẽ tôi không nói được nó à?"
Phận làm con, Nguyễn Đại Hải không muốn cãi nhau với mẹ ruột, đành quay sang dỗ dành con gái: "Khinh Khinh, bố bàn chút chuyện với bác cả, con ra ngoài đi dạo một vòng trước đi."
Nguyễn Khinh Khinh biết bố muốn đuổi khéo mình đi, nhưng cô đã cất công đến đây, sao có thể vì bị bà già mắng vài câu mà rút lui được.
"Bố, bên ngoài nắng nóng, con không muốn ra đâu. Mọi người cứ nói chuyện đi, con ra kia ngồi đợi bố."
Dứt lời, Nguyễn Khinh Khinh lau khô nước mắt, đi đến ngồi xuống chiếc ghế giám đốc phía sau bàn làm việc của Nguyễn Đại Hải.
Thấy con gái bướng bỉnh, Nguyễn Đại Hải cũng hết cách, cho nên đành quay đầu lại xoa dịu mẹ mình.
"Mẹ, mẹ ngồi xuống trước đã, uống chút trà đi."
Bà cụ Nguyễn không những văn hóa thấp mà tính tình còn nóng nảy, vừa mở miệng đã mắng té tát vào mặt Nguyễn Đại Hải.
"Tôi chỉ hỏi anh một câu, anh trai anh hỏi vay tiền, anh có cho vay hay không? Chuyện đi học của Tú Tú, anh có lo hay không? Nếu anh dám không lo, sau này đừng có nhận bà già này là mẹ nữa!"
Nguyễn Hoành Phát cũng lên tiếng: "Thằng hai, bây giờ anh phát đạt rồi, cuộc sống khấm khá rồi, chúng tôi cũng chẳng mong vào thành phố hưởng phúc của anh. Nhưng anh và Đại Giang là anh em ruột thịt, anh em ruột thì phải tương trợ lẫn nhau, đi đến đâu cũng là cái lý này cả!"
Hai ông bà già kẻ đấm người xoa, kẻ tung người hứng, Nguyễn Đại Hải hoàn toàn không đỡ nổi.
Nguyễn Đại Hải nghe trưởng thôn nói một hồi thì cảm thấy hổ thẹn: "Đức Cương, anh nói phải, tôi..."
"Chú Đức Cương."
Thấy bố sắp bị mấy người này thao túng, Nguyễn Khinh Khinh đương nhiên không thể tiếp tục đứng nhìn.
"Anh Phi Vũ năm nay tốt nghiệp đại học rồi nhỉ? Anh ấy được phân công về đâu làm việc thế ạ?"
Nhắc đến con trai, trưởng thôn Quách Đức Cương không giấu được nụ cười tự hào: "Thằng Phi Vũ số cũng đỏ, vào được phòng Tài chính Lương thực huyện làm cán bộ."
Phòng Tài chính Lương thực là một nơi béo bở, không chỉ là bát cơm sắt biên chế nhà nước mà còn có nhiều lộc lá, tiền đồ vô cùng rộng mở, thảo nào Quách Đức Cương cười không khép được miệng.
Thế nhưng câu nói tiếp theo của Nguyễn Khinh Khinh lại khiến Quách Đức Cương tắt hẳn nụ cười.
"Chú Đức Cương, cháu nghe nói năm xưa anh Phi Vũ đi học đại học là do chiếm suất của người khác. Nếu chuyện này bị điều tra ra, chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt đến anh ấy đâu nhỉ?"
Quách Đức Cương giật nảy mình: "Khinh Khinh, cháu đừng có nói bậy! Thằng Phi Vũ nhà chú tự thi đỗ đại học, thi cử đều có hồ sơ lưu trữ cả, cháu tưởng muốn chiếm suất là chiếm được đấy à? Làm gì có chuyện đó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

