Thời đại nào rồi, chỉ cần có tay có chân là kiếm được tiền, sống được những ngày tháng tốt đẹp. Nguyễn Đại Giang làm anh mà suốt mười năm như một, cứ như con đỉa hút máu bám lấy người em trai Nguyễn Đại Hải, đến người ngoài như ông ấy nhìn vào cũng không chịu nổi.
Nghe thấy Nguyễn Đại Giang gọi cả trưởng thôn tới, trong lòng Nguyễn Khinh Khinh không khỏi cười lạnh. Đã bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn dùng chiêu này.
Người nông thôn trước kia văn hóa thấp, tư tưởng phong kiến lạc hậu, coi trưởng thôn như ông trời, lời trưởng thôn nói được xem như "thánh chỉ", không ai là không tuân theo.
Nhưng hiện nay chính sách mở cửa, thanh niên trong làng đều lên thành phố làm thuê, đã va chạm xã hội, tư tưởng cũng tiến bộ hơn, sớm đã không còn là thời đại trưởng thôn nói một là một nữa rồi.
Nguyễn Khinh Khinh rất nhanh đã đến trước cửa văn phòng của Nguyễn Đại Hải. Bên trong, trưởng thôn Quách Đức Cương đang kích động nói gì đó, ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt lắm.
Nguyễn Đại Hải ngồi nghe một bên, thỉnh thoảng gật đầu phụ họa. Nguyễn Đại Giang thì lại chẳng có phản ứng gì, cứ im thin thít, nhìn qua trông rất thật thà chất phác. Nhưng cũng chỉ là nhìn vậy thôi, thực tế ông ta vừa tư lợi ích kỷ lại còn rất tự phụ.
Nguyễn Khinh Khinh không lập tức đi vào mà nấp ở ngoài cửa suy tính kế sách. Mỗi người làm việc đều có mục đích riêng, mục đích của Nguyễn Đại Giang là moi tiền từ nhà cô, vậy còn trưởng thôn thì sao?
Hai anh em Nguyễn Đại Giang và Nguyễn Đại Hải, một người nghèo túng thất bại, một người sự nghiệp thành công. Với sự khôn khéo của trưởng thôn, chắc chắn ông ta biết rõ bênh vực ai sẽ có lợi cho mình hơn.
Thế nhưng tại sao trưởng thôn lại thiên vị Nguyễn Đại Giang, kẻ chẳng được tích sự gì như vậy?
Nguyễn Khinh Khinh chợt nhớ ra Nguyễn Đại Giang từng nói, suất vào đại học của nhà Lý Què đã bị nhà trưởng thôn chiếm mất.
Có lẽ nào, Nguyễn Đại Giang đã dùng chuyện này để uy hiếp trưởng thôn?
Nguyễn Đại Giang có thể lợi dụng điểm yếu của trưởng thôn thì cô cũng có thể. Nguyễn Khinh Khinh hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại tinh thần rồi xoay người bước vào văn phòng.
"Bố, bác cả, ông bà nội, trưởng thôn, mọi người đều ở đây ạ."
"Khinh Khinh, sao con lại tới đây?" Nguyễn Đại Hải có chút bất ngờ khi thấy con gái xuất hiện.
"Một mình ở nhà buồn chán, lâu rồi con không đến xưởng chơi nên qua đây xem sao." Nguyễn Khinh Khinh cười tự nhiên, cứ như thể thực sự chỉ là tình cờ.
Ngay khoảnh khắc Nguyễn Khinh Khinh xuất hiện, ánh mắt của Nguyễn Tú Tú như dán chặt lên người cô. Chiếc váy Nguyễn Khinh Khinh đang mặc trên người, cô ta chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Cổ áo vuông để lộ phần cổ và xương quai xanh mảnh mai, tay áo phồng lên như hai chiếc đèn lồng nhỏ xinh xắn, cổ áo, cổ tay và gấu váy đều được viền ren trắng. Chất vải màu xanh non rất tươi mát, tùng váy xếp ly vừa bồng bềnh vừa mềm mại, tôn lên đôi bắp chân trắng trẻo và thon dài.
Nguyễn Khinh Khinh như thế này trông xinh đẹp hệt như búp bê tây.
Trong lòng Nguyễn Tú Tú vừa chua xót vừa đắng chát, ghen tị đến mức muốn nổ tung.
Hôm nay về làng, cô ta cũng đã đặc biệt chưng diện một phen, thân trên mặc áo sơ mi vải xoa màu hồng phấn, bên dưới là quần ống loe màu đen, chân đi giày da đen có gót.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)