"Chuyện gì?"
"Nhà mình hiện giờ có bao nhiêu tiền tích lũy ạ? Ý con là tiền mặt với tiền gửi ngân hàng ấy."
Nguyễn Đại Hải cười ha hả, tưởng rằng cô lại nhắm trúng cái gì khác: "Khinh Khinh, con muốn mua gì thì cứ nói đi."
Nguyễn Khinh Khinh đứng dậy ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Đại Hải, khoác tay ông làm nũng: "Vậy con nói thật đấy nhé, bố không được đổi ý đâu đấy?"
"Thế thì không được, nhỡ đâu con đòi mua máy bay hay tàu thủy, bố làm sao mà mua nổi?"
Nguyễn Đại Hải cũng không ngốc, ông đoán được con gái đang có toan tính gì.
"Khinh Khinh, bố với bác cả con là anh em ruột thịt, bác ấy gặp khó khăn, bố làm em trai có khả năng giúp được thì vẫn phải giúp một tay. Dù sao Tú Tú cũng là chị con, con nỡ lòng nào nhìn nó thi đỗ đại học mà không có sách để học sao?"
Nguyễn Khinh Khinh bực bội nói: "Chị ta có học đại học hay không thì liên quan gì đến con? Con cũng đâu phải mẹ chị ta. Sau này chị ta có đi ăn xin đến trước mặt con thì con cũng mặc kệ! Con nói được là làm được!"
Nguyễn Đại Hải cũng không để ý lắm, tưởng rằng con gái vẫn đang giận dỗi chuyện tranh cãi với vợ chồng Nguyễn Đại Giang hồi chiều.
"Thôi được rồi mà, Khinh Khinh, chuyện qua rồi thì cho qua đi, đừng giận nữa nhé."
Thấy Nguyễn Đại Hải cười ha hả chẳng coi là chuyện to tát, Nguyễn Khinh Khinh không khỏi nghiêm mặt lại: "Bố, cứu ngặt chứ không cứu nghèo, giúp người gặp khó chứ không giúp kẻ lười biếng. Những năm qua bố giúp bác cả đủ nhiều rồi, lần nào cũng cầu được ước thấy, thành ra nhà họ cứ hễ gặp chuyện gì là lại tìm đến bố, chưa bao giờ chịu suy nghĩ tử tế xem họ phải dựa vào năng lực của chính mình để giải quyết khó khăn như thế nào. Bố làm thế không phải là giúp họ, mà là đang hại họ đấy.
Cứ lấy chuyện bác cả kinh doanh quán mì mà nói, nếu lúc đó bố không cho họ vay vốn, chắc chắn bác cả sẽ đi làm thuê. Tuy vất vả một chút, nhưng hai vợ chồng cộng lại một tháng kiếm lấy một hai trăm đồng cũng không thành vấn đề.
Nói thật lòng, bác cả vốn không phải người có khiếu buôn bán, không chịu thay đổi cũng chẳng chịu tìm tòi. Bán mì bao nhiêu năm nay, trước sau vẫn chỉ có hai hương vị đó, khách hàng ăn mãi cũng chán ngấy rồi. Cửa tiệm thì bẩn thỉu nhếch nhác không biết đường dọn dẹp cho sạch sẽ, việc buôn bán ngày càng sa sút, đến tiền thuê nhà còn chẳng kiếm đủ, thà đi làm thuê còn hơn."
Thật ra Nguyễn Đại Hải cũng từng bày mưu tính kế cho Nguyễn Đại Giang, bảo ông ta sửa sang lại cửa tiệm, cải thiện hương vị, học hỏi thêm tinh túy của các quán mì khác.
Nhưng Nguyễn Đại Giang là người cố chấp, nói gì cũng không lọt tai.
Nói xong chuyện Nguyễn Đại Giang, Nguyễn Khinh Khinh lại nhắc đến Nguyễn Tú Tú: "Chị ta đã sẵn lòng bán suất học đại học, chứng tỏ chị ta cũng chẳng tha thiết gì chuyện đèn sách. Bác cả cứ nhất quyết đòi vay tiền học phí của bố cũng được thôi, nhưng bảo họ viết giấy nợ cho tất cả số tiền đã vay mượn những năm qua, ghi rõ thời hạn trả tiền."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)