Nguyễn Khinh Khinh lắc đầu nói không mang tiền.
Lưu Quế Lan không tin, giật lấy túi xách của Nguyễn Khinh Khinh, lục lọi từ trong ra ngoài một lượt, chỉ tìm thấy vài đồng xu lẻ thì tức tối vô cùng.
"Cháu ra đường mà chỉ mang theo có ngần này tiền thôi à?"
Nguyễn Khinh Khinh thản nhiên nói: "Cháu chỉ định mua chút rau tối về nấu mì ăn, đâu có tốn bao nhiêu tiền."
Nhân viên phục vụ có chút mất kiên nhẫn gõ gõ xuống bàn, hỏi bọn họ rốt cuộc có ăn hay không.
"Có ăn."
Nguyễn Khinh Khinh vội đáp, trả lời xong liền quay sang nói với Lưu Quế Lan: "Bác gái, hôm nay phiền hai bác ứng trước tiền cơm, đợi lần sau bố cháu sẽ trả lại cho hai bác."
Nghe thấy phải tự bỏ tiền túi ra ăn cơm, sắc mặt vợ chồng Lưu Quế Lan khó coi như nhà có đám tang. Bọn họ gọi một bàn đầy thức ăn, còn có cả rượu, ít nhất cũng phải bảy tám mươi đồng, bọn họ căn bản không đào đâu ra số tiền này.
Lưu Quế Lan cũng mặt dày, hỏi nhân viên phục vụ xem có thể ghi nợ được không.
Nhân viên phục vụ suýt chút nữa thì trợn mắt lên tận trời, không chút khách khí đuổi bọn họ ra ngoài.
Lưu Quế Lan tức tối đứng trước cửa quán người ta, vừa nhổ nước bọt vừa chửi ầm lên, lôi cả tổ tông mười tám đời nhà nhân viên phục vụ ra hỏi thăm một lượt. Trời đã tối đen, ai nấy đều đói đến mức hoa mắt chóng mặt, cuối cùng đành tìm một quán vỉa hè, mỗi người ăn một bát mì chay cho xong chuyện.
Ăn mì xong, Nguyễn Đại Giang nhắc đến chuyện vay tiền.
Nguyễn Đại Giang vừa dứt lời, Lưu Quế Lan đã vội vàng mở miệng: "Đại Hải, chú là chú ruột của Tú Tú, Tú Tú khó khăn lắm mới thi đỗ đại học, chú không thể không ủng hộ nó được."
Nguyễn Tú Tú cũng nhìn Nguyễn Đại Hải, nước mắt lưng tròng: "Chú hai, cháu thực sự hết cách rồi, trong nhà không lo nổi số tiền này, chỉ có chú mới giúp được cháu thôi. Chú hai, cháu sẽ ghi nhớ đại ân đại đức của chú, đợi sau này cháu tốt nghiệp đại học kiếm được tiền rồi, nhất định sẽ cùng Khinh Khinh hiếu thuận với chú."
Nói thì hay hơn cả hát.
Kiếp trước, Nguyễn Tú Tú cũng dỗ ngon dỗ ngọt cô chuyển nhượng gia sản như vậy, nói rằng danh tiếng của Nguyễn Khinh Khinh đã hỏng, ảnh hưởng đến xưởng may, công nhân trong xưởng cũng sẽ không phục tùng một người chủ có đạo đức bại hoại như Nguyễn Khinh Khinh.
Vừa nghĩ đến những chuyện này, trong lòng Nguyễn Khinh Khinh hận đến ngứa răng. Vừa hận sự ích kỷ, vô liêm sỉ và tham lam của gia đình Nguyễn Đại Giang, lại càng hận sự nhu nhược dễ bị bắt nạt của chính mình.
Về phía Nguyễn Đại Hải, vừa nghe nói vay tiền để nộp học phí cho Nguyễn Tú Tú, ông không nói hai lời liền định đồng ý ngay. Cùng là phận làm cha, ông quá hiểu tâm trạng lo lắng cho con cái của Nguyễn Đại Giang.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)