9
Tôi bị cô chủ nhiệm tống cổ ra khỏi cổng trường.
Cô ấy ra lệnh cho tôi trong vòng một tuần phải mời phụ huynh đến, nếu không sẽ lên cấp trên xin đuổi học tôi.
Tôi xách cặp lang thang trên đường, trong lòng dâng lên cảm giác mệt mỏi.
Lúc này, tôi thấy bên kia đường có một phụ nữ đang đẩy xe bán bánh rán, phía sau có một bé trai khoảng bốn tuổi đi theo.
Dưới nắng gay gắt bà ấy trông rất vất vả, nhưng nụ cười lại hạnh phúc.
Cho đến khi ánh mắt bà ấy chạm phải tôi, tôi thấy trong mắt bà thoáng qua vẻ hoảng loạn.
Tôi bước qua đường: “Mẹ, đóng quán rồi à?"
"Ừ." Bà né tránh ánh mắt: “Sao con lại ra khỏi trường?"
Tôi giúp bà đẩy xe, vô tư cười: “Cô chủ nhiệm bảo con về nhà nghỉ ngơi."
"Nghỉ ngơi..." Bà lẩm bẩm hai từ này như chim sợ cành cong, lát sau nói: “Nên nghỉ ngơi cho tốt, bệnh của con..."
"Mẹ đừng lo, bác sĩ đã nói mà, căn bệnh này có hy vọng chữa trị."
"Nhưng phải đến bệnh viện lớn điều trị, còn tốn rất nhiều tiền."
"Có lẽ vậy."
Ba từ ấy như chạm vào dây thần kinh nào đó của bà, bà như mũi tên rời cung, căng cứng người: “Lam Tuệ, nhà ta đã hết tiền rồi, em trai con còn nhỏ, đang tuổi cần tiêu tiền. Mẹ đã nuôi con hơn chục năm rồi, không phải con 18 tuổi rồi sao? Luật quy định chúng ta chỉ cần nuôi con đến tuổi trưởng thành, về sau con sống chết thế nào đừng đến tìm bố mẹ!"
Tôi im lặng theo bà về nhà.
Cúi đầu nhìn xuống, cậu bé trai bốn tuổi lẽo đẽo bước theo chúng tôi, trên mặt là vẻ ngây thơ vô tư.
Sự xuất hiện của em trai tôi là điều ngoài dự đoán.
Khi cha mẹ nuôi nhận tôi, họ nghĩ cả đời mình không thể sinh con.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
