7
Chúng không may mắn như Từ Kiều.
Khoảng cách gần, lại thêm chen chúc, ghế gần như phủ lên cả đám.
"Ái da, đệt, đau quá."
"Lam Tuệ, mày chơi thật à?"
Tiếng chửi rủa vang lên.
Trong tiếng reo hò này, tôi còn chưa kịp tận hưởng thành quả chiến thắng, ở cửa lớp đột nhiên vang lên tiếng quát tháo giận dữ: "Các em đang làm gì đấy?!"
Trong chớp mắt, tôi như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu xuống.
Tôi lúng túng quay người, thấy cô chủ nhiệm đeo kính đi vào với sắc mặt tức giận: “Mấy đứa kia theo tôi lên phòng giáo viên!"
Cô chủ nhiệm chuyển ánh mắt tra hỏi về phía tôi.
Gạch và ghế vẫn còn đó, tôi không thể chối cãi.
"Nói đi!" Cô chủ nhiệm quát tôi: “Lam Tuệ, tôi thật không ngờ, bình thường em lặng lẽ trong lớp, lấy đâu ra gan lớn như vậy?!"
Bọn quậy phá lộ vẻ mặt khoái trá.
Chúng là kẻ lão luyện, chưa bao giờ để lại sơ hở cho cô chủ nhiệm tóm được.
Cuối cùng tôi từ từ ngẩng mặt lên: “Lúc kiểm tra, chúng bảo em đưa đáp án."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
