14
Những cảnh sát trẻ tuổi vội vàng nhiệt tình bước lên: “Cục trưởng, sao ngài lại đến đây."
Ánh mắt họ nhìn về phía người đàn ông bên cạnh Cục trưởng, tất nhiên tôi cũng nhìn theo.
Người đối diện khoảng bốn mươi tuổi, toàn thân tỏa ra vẻ cực kỳ khó chọc.
Họ khó xử kể lại chuyện tôi náo loạn đồn cảnh sát, Cục trưởng nghe xong càng tức giận hơn, chỉ vào tôi hỏi có muốn bị tạm giam không.
Tôi ưỡn cổ, mặt đầy vẻ chính nghĩa.
Lúc này, người đàn ông bên cạnh mở miệng: "Cháu nói tên cháu là gì?"
"Lam Tuệ."
Người đàn ông xác nhận xong lộ ra vẻ phức tạp, đột nhiên bước lên nắm lấy cánh tay tôi: “Đi với chú đến bệnh viện một chuyến."
Sắc mặt tôi tức thì tái đi vài phần.
Từ khi phát hiện bị ung thư máu mà không có tiền chữa trị, tôi rất sợ bệnh viện.
Anh ta nhìn ra sự hoảng loạn trong mắt tôi, mím môi hứa: "Rắc rối hiện tại của cháu chú sẽ giúp giải quyết, chỉ cần cháu đi bệnh viện với chú một lần."
Còn có chuyện tốt như vậy sao?
Tôi lập tức không do dự, theo người đàn ông lên xe.
Trong bệnh viện, chú ấy bảo bác sĩ lấy máu của tôi, trong lúc đó chú ấy nhận vô số cuộc điện thoại, giọng nói ban đầu từ thản nhiên đến lúc sau thành bực bội.
Tôi không hỏi gì cả.
Lúc chờ kết quả, chú ngồi đối diện tôi, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, nhìn hơi bồn chồn.
Chú hỏi tôi một số câu hỏi bình thường.
"Còn đi học không?"
"Còn."
"Cha mẹ nuôi đối xử với cháu thế nào?"
"Cũng được."
Đến cuối cùng tôi cũng hơi sốt ruột, chú ấy thở dài: “Cháu có muốn tìm cha mẹ ruột không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
