12
"Oắt con, mày định làm gì?"
"Không, ông ấy không phải." Tôi ngắt lời bà, ánh mắt lạnh lùng bặm môi lại.
Lúc nãy tôi bị đánh như vậy, bà cũng không hề lên tiếng bênh vực tôi.
Nhưng giờ tình thế đảo ngược, người đàn ông từng đánh đập bà không chút nương tay này rơi vào thế yếu, bà lại cầu xin cho ông ta.
Nói cho cùng, bà chưa bao giờ coi tôi là người nhà.
"Mày là con nuôi của tao, sống nhờ tao, tiêu tiền của tao, giờ còn định giết tao à?"
Cha nuôi mặt đầy châm chọc nhìn tôi, dường như khẳng định tôi không dám ra tay.
Tôi cười tàn nhẫn, giọng tối tăm điên cuồng: “Giết ông thì sao? Tôi bị bệnh bạch cầu, dù sao cũng không sống được lâu, kéo ông đi chết cùng cũng không thiệt!"
Nói xong, mảnh sứ lại cắm sâu thêm vài phân.
Ông ta đau đến nỗi mặt mày nhăn nhó, cuối cùng cũng toát mồ hôi lạnh: “Mày... mày... mày đừng vọng động!"
Có lẽ vì tôi thể hiện quá quyết liệt.
Sắc mặt ông ta thay đổi mấy lần, cuối cùng tái nhợt: “Bố sai rồi, bố sai rồi, Tuệ Tuệ, bố sẽ không đánh con nữa, con tha cho bố đi."
Tôi cười lạnh, ánh mắt băng giá: “Không muốn tôi ra tay thì viết cho tôi một tờ giấy bảo đảm, rồi quay một đoạn video."
Gân xanh nổi trên mặt cha nuôi giật liên hồi.
Tôi biết ông ta chỉ có thể kiềm chế trước tôi.
"Viết gì?"
"Không được động tay với hai mẹ con họ nữa, cũng không được ra ngoài cờ bạc, rượu chè."
Cha nuôi hành động rất nhanh, dưới sự uy hiếp của tôi, mặt mũi khó chịu viết một tờ giấy cam kết và để tôi quay video bằng điện thoại.
Để phòng ông ta sau này lại ra tay với mẹ nuôi và em trai, tôi chỉ có thể dùng luật pháp để ràng buộc ông ta - cho dù hôm nay tôi sẽ rời khỏi ngôi nhà này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)