Thực ra, Diệp Oanh cố tình nói như vậy. Bởi lẽ, nếu nàng cứ bê nguyên xi lời của Bạch Thuật, nói thẳng toẹt ra rằng từ nay về sau chuyện điểm tâm chỉ giao cho một mình Diệp Oanh phụ trách, thì chưa biết chừng Ngọc Lộ lại sinh lòng ghen tị, ấm ức. Đây chính là cái mà người ta gọi là "nghệ thuật giao tiếp".
Còn Ngọc Lộ, với tâm tư của một cô nương mới lớn, lúc này chỉ đinh ninh rằng Diệp Oanh là một kẻ hiền lành đến mức ngốc nghếch. Nàng ta thầm nghĩ, nếu Diệp Oanh không được làm việc cùng mình thì chắc chắn đã bị người khác bắt nạt cho đến chết rồi.
Đêm đến, khi mọi người xung quanh đã say giấc nồng, Diệp Oanh lại lặng lẽ đeo chiếc túi vải tự khâu bằng dây thừng lên người, lén lút chuồn ra khỏi phòng. Vì không có đèn lồng, nàng đành cầm một ngọn nến trên tay, cứ thế nương theo mùi hương thoang thoảng trong gió mà mò mẫm đi đến tận chân bức tường phía Tây của Trúc Uyển.
Tại đây, có một bụi hoa dạ hương đang nở rộ.
Cần nói rõ: “dạ hương" ở đây không phải là thứ dạ hương uế tạp kia (phân/nước tiểu), mà là một loài hoa nhỏ màu trắng chuyên nở rộ vào ban đêm. Hoa có mùi hương thanh tao, bay xa, không chỉ dùng để làm thuốc hay hầm canh, mà còn có công dụng vô cùng tuyệt vời trong việc điều hòa kinh nguyệt cho phụ nữ.
Tạm gác chuyện có được thưởng tiền hay không sang một bên, bản thân Diệp Oanh thực sự rất thích và ngưỡng mộ những người có tính cách mạnh mẽ như Bạch Thuật. Nàng ấy mới lớn hơn nàng vỏn vẹn hai tuổi, nếu tính theo tuổi tác ở thời hiện đại thì cũng chỉ ngang ngửa một nữ sinh vừa tốt nghiệp cấp ba. Thế mà nàng ấy đã có thể quản lý cả một đám người lớn, lại còn sắp xếp mọi việc đâu ra đấy, vô cùng chu toàn.
Chính vì lẽ đó, nàng dự định sáng mai sẽ nấu món "Hoa dạ hương chưng trứng gà" để bồi bổ cho Bạch Thuật, nên giờ này mới lọ mọ ra ngoài giữa đêm hôm khuya khoắt.
Diệp Oanh tìm một hòn đá có bề mặt bằng phẳng, cẩn thận nhỏ vài giọt sáp nến lên trên để cố định cây nến cho vững. Ánh lửa nhỏ xíu chỉ bằng hạt đậu cứ thế lay lắt, bập bùng, trông vô cùng nổi bật giữa màn đêm đen đặc quánh.
Dưới ánh sáng mờ ảo, Diệp Oanh căng mắt tìm những nụ hoa non mơn mởn để ngắt xuống. Phải tốn kha khá công sức, nàng mới hái được chừng nửa túi vải.
Dù đã là ban đêm nhưng nhiệt độ của mùa hè vẫn khá oi bức. Cứ loay hoay hái hoa một lúc, trên trán Diệp Oanh đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng. Thế nhưng, vì quá mải mê với công việc, nàng hoàn toàn không hề hay biết rằng từ phía sau lưng mình đang có tiếng bước chân chầm chậm tiến lại gần.
Mãi cho đến khi người nọ tiến đến sát rạt, một cái bóng cao lớn đổ ập xuống che khuất quá nửa ánh nến, nàng mới giật mình nhận ra và cứng đờ cả người tại chỗ.
Bóng dáng này... tuyệt đối không thể nào là của nữ giới được! Mà trong Trúc Uyển lúc này cũng làm gì có gã sai vặt nào đã trưởng thành cơ chứ.
Chẳng lẽ... ánh nến leo lét này đã vô tình chiêu dụ thứ gì đó "không sạch sẽ" tới đây sao?
Trong khoảnh khắc ấy, vô vàn những phân cảnh kinh dị trong các bộ phim mà nàng từng xem ở kiếp trước thi nhau xẹt qua tâm trí, khiến Diệp Oanh sợ hãi đến mức nổi da gà khắp toàn thân.
Ánh trăng bị mây mù che khuất, dẫu có thắp nến thì tầm nhìn cũng chỉ loe loe một khoảng nhỏ xíu dưới chân. Chút ánh lửa le lói ấy đến chuột bọ còn chẳng xua đi nổi, nói gì đến việc dọa lùi một nam nhân cao lớn.
Diệp Oanh chỉ biết thầm cầu nguyện đối phương là gã sai vặt đi tuần đêm, tình cờ thấy nơi này có ánh lửa nên mới ghé qua xem thử mà thôi. Thế nhưng, dẫu có là gã sai vặt đi chăng nữa, thì việc chạm trán một thân nữ nhi cô độc giữa đêm hôm khuya khoắt như nàng vẫn là chuyện vô cùng, vô cùng nguy hiểm. Suy cho cùng, so với tà ma quỷ quái, thứ đáng sợ hơn cả vẫn là lòng người mang ác niệm.
Ngay lúc Diệp Oanh sắp tự dọa mình sợ đến mức ngất xỉu, đối phương bỗng chủ động lên tiếng: "Kẻ nào lén lút ở đó?"
Nghe qua thì có vẻ không mang ác ý, thế nhưng chất giọng này...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

