Ngọc Lộ đứng xem mà thầm nghĩ, con bé Oanh Nhi này đúng là đồ ngốc thật thà. Chẳng lẽ nó không hiểu cái đạo lý phải biết giấu nghề hay sao, mà lại đi dốc lòng chỉ dạy cho mình thế này?
Nhưng nàng ta nào đâu biết rằng, những thứ Diệp Oanh biết làm còn nhiều vô kể. Chút ngón nghề làm bánh cỏn con này, nàng vốn dĩ chẳng thèm để vào mắt.
Âu cũng là bởi từ nhỏ nàng đã quen tiếp xúc với những người dân làng chất phác, nhiệt tình. Bất kể là thím Trương chuyên lo việc cỗ bàn, hay lão Lưu chuyên bốc thuốc chữa bệnh, ai nấy đều đối xử với nàng yêu thương như cháu gái ruột trong nhà. Dù cho thân xác này vốn dĩ mồ côi, nhưng lại may mắn có được một đại gia đình với những người không cùng máu mủ nhưng lại thân thiết hơn cả ruột thịt.
Nghĩ đến đây, nàng bỗng thấy nhớ họ da diết.
Diệp Oanh thừa biết Ngọc Lộ là kẻ thích tranh công bợ đỡ, nên sau khi làm xong mẻ bánh, nàng liền giao luôn cho nàng ta mang lên trên nhà.
Ngọc Lộ mừng rỡ ra mặt, hớn hở nói: "Oanh Nhi, ngươi tốt với ta quá! Đợi sau này ta mà phất lên, nhất định sẽ không quên ơn ngươi đâu!"
Diệp Oanh chỉ mỉm cười cho qua chuyện, thâm tâm thầm nghĩ: Thôi, ngươi cứ quên luôn đi cho rảnh nợ.
Chẳng bao lâu sau, Ngọc Lộ đã quay trở lại. Khuôn mặt vừa nãy còn tươi như hoa, giờ đã lại xị xuống đầy vẻ hậm hực.
Nàng ta lôi từ trong hộp ra năm mươi đồng tiền điếu ném cạch xuống trước mặt Diệp Oanh: "Này, tiền thưởng của ngươi đấy."
Bạch Thuật vốn là người cai quản kho riêng của Thôi Nguyên, nên những việc vặt vãnh như ban thưởng cho hạ nhân thế này, nàng ấy hoàn toàn có quyền tự mình định đoạt.
Nhờ có tài nấu nướng khéo léo của Diệp Oanh mà hai ngày nay Thôi Nguyên đã chịu ăn nhiều hơn một chút. Chuyện này khiến cho tất cả hạ nhân trong Trúc Uyển đều thở phào vui vẻ.
Việc Bạch Thuật ban thưởng cũng chính là ngầm khích lệ nàng hãy tiếp tục dốc lòng nấu nướng như vậy.
Về phần Ngọc Lộ, thấy Diệp Oanh được thưởng mà mình thì trắng tay, lại nhớ tới chuyện ban nãy bị Bạch Thuật xỉa xói cho một trận, nàng ta không khỏi bực bội. Đã thế, nàng ta còn phải đội nắng chạy đi chạy lại hai bận mà đến một cọng tóc của công tử cũng chẳng được chiêm ngưỡng, thử hỏi sao không uất ức cho được?
Thấy vậy, Diệp Oanh cũng không muốn ôm trọn một mình, bèn đếm ra mười đồng tiền đưa cho nàng ta.
Hành động này khiến Ngọc Lộ bỗng chốc xẹp lép, không còn mặt mũi nào mà sưng sỉa nữa, nàng ta ấp úng: "Oanh Nhi..."
Diệp Oanh giơ tay lên ngắt lời: "Nếu ngươi thực lòng muốn cảm ơn, thì sáng mai chịu khó đến nhận việc sớm một chút là được."
Ngọc Lộ im bặt không đáp, chỉ len lén quay đi chỗ khác, giấu giếm gộp mười đồng tiền vừa được chia với bảy đồng mà nàng ta đã lén bớt xén lúc nãy vào làm một.
-
Tại Trừng Tâm Trai, Bạch Thuật đón lấy hộp thức ăn.
Lần trước mang đồ lên, Ngọc Lộ cứ đảo mắt nhòm ngó vào trong phòng nên đã bị Bạch Thuật quát cho một trận. Rút kinh nghiệm, lần này nàng ta ngoan ngoãn hơn hẳn, giao đồ xong là cụp mắt quay lưng đi ngay.
Bạch Thuật mang hộp vào phòng pha trà trước, cẩn thận lấy bánh bên trong ra bày vào khay gỗ nhiều ngăn, sau đó mới bưng lên dâng cho công tử.
Thấy nàng ấy bước vào, công tử khẽ nâng mắt lên nhìn, nhạt giọng hỏi: "Sao lại mang bánh ngọt lên nữa?"
Đương nhiên Bạch Thuật không thể nói toẹt ra là vì nàng ấy lo công tử ăn chưa đủ no được.
Nàng ấy đành khéo léo giải thích: "Đầu bếp nữ nghe nói công tử dùng không quen món bánh ban nãy, nên đã đặc biệt làm lại một mẻ khác ạ."
Thôi Nguyên nghe vậy thì khẽ gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


