"Ở trong rừng không tốt sao, việc gì cứ phải bám đuôi theo tới tận đây hả?"
Nhóc con nhỏ giọng lầm bầm, dùng ngón tay mũm mĩm chọc chọc vào Tiểu Ly. Có điều, con rắn nhỏ vẫn nằm im thin thít không thèm nhúc nhích.
Sở dĩ cô bé đem Đại Mị về đây, chủ yếu là vì nó hoàn toàn không có khả năng sinh tồn trong thế giới tự nhiên. Đã vậy cái mấu chốt là nó còn ăn siêu nhiều, lão đạo sĩ chắc chắn là nuôi không nổi rồi. Tiểu Ly thì lại khác nha, nó vốn là đại ca của cả bầy rắn trong núi cơ mà! Thế mà đại ca làm tốt không muốn, lại cứ nhất định phải mò đến chỗ cô bé để làm một chiếc vòng tay xinh xắn.
Cả ngày hôm đó, Thẩm Tri Âm đều ở ngoài vườn hoa sau biệt thự Thẩm gia để chơi đùa thả ga với Đại Mị. Cái con hổ béo này săn bắt thì dở tệ, thân hình thì mập mạp chẳng ra dáng chúa sơn lâm gì cả, nhưng được cái khỏe re, cõng Thẩm Tri Âm chạy phăm phăm khắp nơi hoàn toàn không thành vấn đề.
"Chạy lên nào, chạy lên nào! Mới được có nửa vòng mà đã đòi nghỉ ngơi rồi á?"
Tiểu cô nương ngồi trên lưng con hổ béo, hai tay kéo tai nó hét lớn cổ vũ.
Cái con hổ này lười thì đúng là lười chảy thây. Nó trực tiếp nằm ẹp xuống đất, mắt trắng dã lật ngược lên giả chết, tức đến mức Thẩm Tri Âm muốn bùng nổ mà lao vào cắn hổ luôn cho bõ ghét. Từ nhỏ nó đã thế rồi, cứ mỗi lần huấn luyện kỹ năng sinh tồn hoang dã là nó lại giở trò giả chết, nhưng cứ đến giờ cơm là chạy nhanh hơn bất kỳ ai.
Bác quản gia đứng cùng toán vệ sĩ ở đằng xa quan sát hồi lâu.
"Kia mà là hổ thật á? Không phải là mèo mướp vàng biến dị đấy chứ?"
Bốn cái chân thô kệch kia mỗi khi chạy trông vô cùng nặng nề, thịt mỡ trên bụng cứ rung lên bần bật theo từng nhịp bước. Mấu chốt là trông nó nhát chết, lại còn biết lười biếng, làm nũng rồi vờ chết nữa chứ. Bảo là giống hổ thì cũng có nét giống, nhưng bảo giống hoàn toàn thì hình như có gì đó sai sai. Xem ra bọn họ cũng không cần phải canh phòng quá cẩn mật làm gì.
Thẩm Tri Âm tức xì khói, đá đá vào cái mông hổ: "Cứ giả chết đi nha, tối nay nhịn cơm đó!"
Vừa nghe thấy câu này, Đại Mị lập tức không chịu nổi nữa. Nó lật đật bò dậy, ra sức cọ cọ cái đầu vào người Thẩm Tri Âm để nịnh nọt.
Bao nhiêu thịt mỡ trên người ta đều do ngươi từng muỗng từng muỗng mớm cho ăn mà ra cả đấy, không thể để gầy đi được đâu.
Ở trên cổ tay Thẩm Tri Âm, Tiểu Ly ném cho con hổ béo nào đó một ánh mắt khinh bỉ tột cùng.
Mấy ngày sau đó, Thẩm Tri Âm ngoài việc luyện dược ra thì chỉ quanh quẩn sắp xếp chỗ ăn chỗ ở cho Đại Mị. Để bác quản gia và mọi người yên tâm, cô bé vẫn cho người dựng thêm một hàng rào chắn ở sân sau.
Dạo gần đây, trong giới thượng lưu đang rộ lên một scandal chấn động, mà chuyện này lại có liên quan mật thiết đến Thẩm Tri Âm.
Bên phía Cố Hoài đã hoàn toàn trở mặt, đại náo một trận ra trò với mẹ và em trai anh ta. Anh ta cũng là một kẻ tàn nhẫn, không hề có ý định che giấu việc mẹ mình ngoại tình với bác cả, thậm chí ngay cả bí mật động trời về việc đứa em trai thực chất là con riêng của hai người bọn họ cũng bị anh ta phanh phui sạch sành sanh. Chờ đến khi đi làm xét nghiệm ADN và chuẩn bị đầy đủ bằng chứng, anh ta mới chịu vác xác đến tìm bọn họ để tính sổ. Phen này, anh ta và những kẻ đó xem như đã đoạn tuyệt quan hệ một cách triệt để.
Thẩm Tri Âm hóng được "quả dưa" siêu to khổng lồ này là nhờ vào mấy chú chim nhỏ hay bay đến Thẩm gia mách lẻo. Hơn nữa, chắc là thấy tiểu tổ tông thích nghe, nên đám chim chóc này còn đặc biệt bay sang tận Cố gia để "nằm vùng hóng biến", sau đó lại bay về kể tội cho cô bé nghe.
Cô bé và Đại Mị ngồi xếp hàng sát bên nhau, một bên nghe đám chim nhỏ ríu rít buôn chuyện bát quái, một bên ôm bình sữa tu chùn chụt cực kỳ sảng khoái.
"Bác cả của Cố Hoài và bác gái cả lao vào tẩn nhau thật rồi á? Oa... Tiếc là tôi không được tới tận nơi xem."
"Thật thế cơ à? Hôm nay bác gái cả của Cố Hoài định đến tìm mẹ chú ấy để tính sổ tiếp sao?"
Cô bé muốn đến tận hiện trường để xem trực tiếp!
Đôi mắt Thẩm Tri Âm sáng rực lên. Cô bé vẫy tay gọi đám chim chóc đáp xuống, rồi hào phóng rải một nắm gạo linh khí trong suốt lóng lanh cho chúng ăn. Đây là số gạo do chính tay cô bé dùng linh khí nuôi dưỡng ra, hiện tại trên người cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Nhìn đám chim chen lấn xô đẩy để tranh nhau ăn gạo linh khí, Thẩm Tri Âm chống cằm suy nghĩ xem nên dùng cái cớ gì để có thể đường đường chính chính đến Cố gia hóng biến. Thật là khéo làm sao, đúng lúc này thì Tần Trăn lại tới.
Anh ta đến tìm Thẩm Tri Âm chủ yếu là vì vụ án đứa trẻ quỷ kia, cho đến tận bây giờ bên phía anh ta vẫn chưa có thêm tiến triển gì mới. Khốn nỗi các biện pháp khoa học đều bất lực, anh ta đành phải tìm đến đây để thử vận may bằng con đường "tâm linh" xem sao.
Thẩm Tri Âm vừa nhìn thấy anh ta thì hai mắt liền sáng lên như bắt được vàng, ngay cả con hổ béo nằm bên cạnh cô bé cũng vậy.
"Cái quái gì thế này!"
Tần Trăn lặng lẽ lùi lại một bước. Anh ta nhìn chằm chằm vào con hổ ở phía sau hàng rào, khóe miệng giật giật liên hồi.
Con hổ này... hình như bị thừa dinh dưỡng hơi quá đà thì phải?
"Em nuôi... hổ đấy à?"
Bệnh nghề nghiệp lại tái phát, anh ta liền muốn lên lớp giáo huấn cho vị tiểu tổ tông này của Thẩm gia một bài: "Có biết nuôi hổ là vi phạm pháp luật không hả?"
Thẩm Tri Âm hừ hừ hai tiếng: "Tất nhiên là em biết rồi, em học luật rồi đó nha!"
Cái điệu bộ tự hào kia vừa nổi lên, cô bé liền ưỡn cái ngực nhỏ của mình ra.
"Em có giấy phép thuần dưỡng Đại Mị đàng hoàng, cho anh xem này."
Cô bé lúc nào cũng mang theo bên người, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Xem cô bé có tầm nhìn xa trông rộng chưa kìa!
Tần Trăn nhận lấy tờ giấy liếc nhìn một cái. Khá khen cho nhà em, hóa ra là đồ thật!
"Tôi có chuyện muốn nhờ em giúp một tay."
Gạt chuyện con hổ sang một bên, Tần Trăn thành khẩn nhìn Thẩm Tri Âm: "Sau này sữa bò của em cứ để tôi bao trọn gói, ngoài ra tôi còn trả thêm thù lao xứng đáng."
Không bắt làm không công à, cái này thì duyệt được!
"Thế còn phần sữa của Đại Mị thì sao, có được bao luôn không thế?"
Tần Trăn cạn lời: Gì vậy trời, em còn chơi kiểu mua một tặng một nữa cơ à?
"Được luôn!"
Thẩm Tri Âm lập tức tươi cười hớn hở, cô bé thấy mình đúng là quá sức thông minh đi mà~
"Bác cả gái của Cố Hoài hôm nay định đến tìm mẹ chú ấy để đánh lộn đó, em muốn đi xem!"
Tần Trăn ngạc nhiên: "Sao em lại biết chuyện này?"
Ngay đến cả anh ta còn chưa nghe ngóng được tin tức gì cơ mà.
Bác quản gia đứng bên cạnh cũng dỏng tai lên nghe ngóng. Chuyện của Cố gia ông cũng có biết đôi chút, hiện tại bên đó đang làm ầm ĩ đến mức gà bay chó sủa.
Thẩm Tri Âm đưa ngón tay mũm mĩm chỉ chỉ vào đủ loại chim chóc đang đậu dưới đất.
"Là chúng nó mách cho em đấy chứ. Hôm kia bác cả của Cố Hoài bị vợ tẩn cho một trận lôi đình, mặt mũi bị cào cho rách nát hết cả rồi."
Tần Trăn lầm bầm: "Trách không được bên ngoài náo loạn lớn như vậy mà vẫn chưa thấy Cố Hữu Đắc lộ diện, hóa ra là bị cào cho thành cái dạng này rồi."
Bác quản gia: "???"
Không phải chứ Tần thiếu gia, cậu nghe xong mà không thèm nghi ngờ lấy một câu nào luôn hả?
Tần Trăn không những chẳng thèm nghi ngờ, trái lại còn muốn dắt theo Thẩm Tri Âm đến tận hiện trường để cùng hóng biến. Còn về phần vụ án đứa trẻ quỷ kia, có chậm trễ một chút cũng chẳng sao. Anh ta còn cần phải đánh tiếng trước với bên Tuần Bổ Cục một tiếng, tránh việc lát nữa đến nơi người ta lại không cho phép dẫn theo trẻ con vào trong.
Bác quản gia thầm nghĩ: Nói thật với các người, tôi cũng muốn đi lắm đấy.
Đại Mị cũng muốn đi theo, ngặt nỗi cái thân phận "hổ béo khổng lồ" đã định sẵn là nó không thể chạy lung tung ra đường được. Nhưng Thẩm Tri Âm đã ríu rít hứa là sẽ quay video mang về cho nó xem. Lúc này, con hổ béo mới thỏa mãn gật gật đầu.
Tần Trăn kinh ngạc: "Nó vậy mà cũng nghe hiểu được á?"
Thẩm Tri Âm đáp: "Ừm, Đại Mị thông minh lắm đó nha."
Khi hai người vừa đi ra đến cổng lớn của Thẩm gia thì Thẩm Mộ Dã cũng vừa vặn đi học về. Hai bên chạm mặt, tức khắc rơi vào cảnh mắt lớn trừng mắt nhỏ.
"Mọi người tính đi đâu đấy?"
Vẻ mặt Thẩm Mộ Dã trông có chút hầm hầm. Cậu ta cứ ngỡ hôm nay là ngày được tan học về nhà, Thẩm Tri Âm sẽ giống như lần trước mà tới trường đón mình. Cậu ta đã phải từ chối lời mời chơi bóng của đám chiến hữu để đứng đợi ở cổng trường từ sớm, kết quả là người cậu ta chờ dài cổ lại chẳng thấy tăm hơi đâu! Suốt dọc đường đi về nhà, tâm trạng của Thẩm Mộ Dã không tài nào vui vẻ nổi.
Thẩm Tri Âm chớp chớp đôi mắt to tròn, lon ton chạy lại gần rồi dùng bàn tay nhỏ bé kéo kéo đầu ngón tay của cậu ta.
"Cháu trai ơi, chúng ta đi hóng biến thôi!"
Nói xong, cô bé liền kéo tuột cậu ta lên thẳng xe của Tần Trăn.
Sau đó ở trên xe, cái miệng nhỏ của Thẩm Tri Âm cứ liến thoắng không ngừng, đem toàn bộ những quả dưa mà cô bé hóng được từ Cố gia ra chia sẻ sạch sẽ cho cậu ta nghe. Thậm chí có những bí mật động trời mà ngay cả một Tuần bổ viên như Tần Trăn còn chưa từng được biết.
Ví dụ như chuyện Cố Hữu Đắc không chỉ có mối quan hệ mập mờ, bất chính với em dâu của mình, mà ở bên ngoài gã còn bao nuôi thêm mấy cô nhân tình nữa, con riêng cũng đã sinh được hai đứa rồi, mà cả vợ gã lẫn mẹ của Cố Hoài đều bị che mắt không hề hay biết.
Lại ví dụ như chuyện Cố Chi Minh bị con trai của chính thất Cố Hữu Đắc thuê người tẩn cho một trận ra bã, mặt mũi sưng vêu như đầu heo, suýt chút nữa là gãy cả tay.
Rồi chuyện Cố Hữu Đắc không chỉ bị vợ cào rách mặt đến mức có nguy cơ hủy dung, mà ngay cả "gốc rễ con cháu" của gã cũng suýt chút nữa bị bà vợ giẫm cho nát bét trong cơn lôi đình thịnh nộ.
Thẩm Mộ Dã: "..."
Trong thời gian cậu mài đũng quần ở trường học, rốt cuộc là đã xảy ra bao nhiêu chuyện động trời mà cậu không biết thế này?
Mà cái chính là, tại sao cái nhóc con mới ba tuổi đầu này lại có thể nắm thóp mọi chuyện rõ mồn một đến như vậy cơ chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
