Đúng như những gì diễn ra kiếp trước 3 tháng sau nạn châu chấu xảy ra, mùa màng trong một đêm đột nhiên trở nên mất trắng, lương thực của mùa trước cũng không còn lai là bao nhiêu, người dân đói khổ ở khắp nơi. Thương buôn không chịu bán lương thực ra, khiến giá lương thực bị đẩy lên cao gấp 10, 20 lần so với trước đây, nạn cướp bóc bắt đầu tràn lan kinh thành chưa bao giờ loạn đến thế. Dưới chân Thiên tử tuy rằng không đến nỗi nào nhưng người dân đói khổ ở nhiều nơi cũng đỗ về đây chỉ tiếc kinh thành chưa đủ loạn! Tiệm lương thực Diệp gia vẫn tiếp tục kinh doanh, giá gạo chỉ nâng lên cao gấp 5 lần chẳng mấy chóc trở thành tiệm gạo đông đúc nhất kinh thành dù địa thế vô cùng kém.
“Xem bộ tiểu thư làm ăn rất khấm khá!” Thất hoàng tử Kỳ Lạc đứng phía trên tường phủ ôn tồn nói, khi thấy Nhan Diệp Doanh đang ngồi tính toán lại sổ sách.
“Thất Hoàng tử!” Ngước đầu khi nghe giọng nói tuy ở rất xa nhưng cô cũng có thể cảm nhận thấy rõ được cảm giác lạnh lẽo truyền đến. Đã quá quen với sự xuất hiện của Kỳ Lạc một cách đường đột trên tường phủ như vậy nên Diệp Doanh không còn bất ngờ nữa.
“Có vẻ như tiểu thư đang đợi ta đến thì phải!” Vừa đáp xuống đất, người ung dung khoan thai bước vào phòng, nhìn bình trà nóng trên bàn mặt lộ rõ ý cười, y tự giác ngồi xuống rồi rót trà nhâm nhi như bản thân mình là chủ nhân nơi này. Diệp Doanh có khẽ nhíu mày nhưng cũng không nói lời nào.
“Hôm nay người đến đây có việc gì?” Đóng sổ sách trước mặt lại Diệp Doanh hiếu kỳ nhìn Kỳ Lạc.
“Ta đến đây để đòi nợ!” Thất Hoàng tử Lãnh Kỳ Lạc chậm rãi nói ra từng tiếng một.
“Ta vẫn chưa gôm đủ 100 vạn lượng bạc đưa cho Ngài được!” Diệp Doanh khẽ cúi đầu nói, nàng đã tính toán rất kỹ hiện tại đã đủ tiền trã nhưng không thể trả phải dùng bạc này để làm chuyện khác!
“Không ta đến đòi món nợ ân tình!” Thất hoàng tử Kỳ Lạc điềm đạm nói, đặt tách trà trên tay xuống, nhàn nhạt nhìn Diệp Doanh.
“Nợ ân tình?” Diệp Doanh vô cùng ngạc nhiên trước câu nói của Kỳ Lạc, nàng nhớ lại lần trước khi đưa về y nói nàng mắc nợ, thì ra là món nợ ân tình này.
“Đúng! Sắp đến chính là ngày tuyển thái tử phi cho Đông Cung! Ta xin tiểu thư một chuyện!” Kỳ Lạc nói ra ánh mắt vẫn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào của y nhìn xoay vào Diệp Doanh.
“Chuyện gi?” Diệp Doanh nhíu mày trong lòng đánh trống ngực hồi hôp.
“Đừng tham dự!” Lãnh Kỳ Lạc ôn tồn đáp, giọng nói trầm thấp nhưng đủ uy nghi.
“Dù ngài không nói ta cũng sẽ chẳng tham gia!” Diệp Doanh ngớ người trước lời đề nghị thẳng thắng đến như vậy nhưng nhanh chóng cười nói.
“Vì sao? Nếu tham gia tiểu thư có nhiều khả năng được chọn sau này có thể sẽ trở thành mẫu nghi thiên hạ!” Kỳ Lạc có chút ngạc nhiên trước câu trã lời của Diệp Doanh.
“Vì sao ngài lại muốn ta không ứng tuyển!” Diệp Doanh nghe câu nói đó chợt cảm thấy trong lòng vô cùng chua xót, đúng vậy đó chính là con đường đi của kiếp trước nàng đã trãi qua. Nhanh chóng lấy lại cân bằng cho bản thân Diệp Doanh hướng sang chuyện khác, nàng không muốn Lãnh Kỳ Lạc nhận ra được suy nghĩ của bản thân mình.
Nghĩ đến kiếp trước Nhan Diệp Doanh cười nhạt.…
Đến ngày ứng tuyển Nhan Diệp Doanh đã ngăm mình trong nước lạnh cả buổi sau đó dùng phấn hoa cây ngưu lan chà lên tay và chân để nổi mẩn đỏ khắp người, báo bệnh nặng phát bệnh truyền nhiễm nên không thể vào cung ứng tuyển được, xin rút tên. Vì chuyện này mà Nhan tướng quân vô cùng phật ý giận dữ không thèm đến thăm Nhan Diệp Doanh dù chỉ một lần.
“Khá khen cho tiểu thư, dùng đến cách này!” Lãnh Kỳ Lạc đứng bên giường nàng nói, tiếng nói trầm lạnh khiến Diệp Doanh giật mình vội quay đầu nhìn xem Tình nhi vẫn say mê ngủ thờ phào nhẹ nhõm. “Tiểu thư yên tâm trời có sập cô nương ta cũng vẫn không hay biết! Ta đã điểm huyệt rồi!”
“Nếu không vậy ta e rằng không còn cơ hội ngồi đây nói chuyện với Thất hoàng tử!” Diệp Doanh cúi đầu nói. Một bàn tay lạnh như băng đặt lên trán của nàng, hành động của Kỳ Lạc khiến Diệp Doanh giật mình, toàn thân co cứng lại căn thẳng.
“Trán còn nóng thế này! Sao tiểu thư tự hành hạ mình như vậy!” Vừa nói vừa cằm cánh tay lên xem, những vết đỏ do di ứng cũng đã lăn một phần nhưng vẫn còn rất nhiều.
“Ấy đừng nhìn ta! Ngài đi đi!” Chợt nhớ đến những đốm đỏ đang nổi trên người và mặt mình nên nàng vội chùm mền lên đầu trốn.
“Tiểu thư nghỉ đi! Chuyện bên Diệp gia ta sẽ giúp tiểu thư chăm nôm ít hôm, chuyện tiểu thư quyết định lấy một kho lương bố thí với danh nghĩa Diệp gia ta cũng sẽ làm giùm nên đừng suy nghĩ nhiều. Ta để lại 1 người ám vệ trên mái nhà âm thầm bảo vệ tiểu thư!” Diệp Doanh trốn trong chăn đến khi không còn nghe tiếng động bên trên nữa mới từ từ hé chăn ra nhìn thấy đôi mắt đen lấy của Kỳ Lạc đang nhìn châm châm mình
“Á!” Nhìn thấy ánh mắt đó Diệp Doanh la lên rồi lại trốn lại trong mền “Người đi đi! Làm ơn!’
Sau đó nàng nghe tiếng áo choàng phất lên rồi im lặng kéo dài, hé mền nhìn đúng là Thất hoàng tử Lãnh Kỳ Lạc đã rời đi, nàng đưa tay rờ lên mặt mình nóng hỏi, không biết vì sao nàng lại căn thẳng như vậy, trái tim đập loạn xạ như vậy khi người đó chạm vào mình, tâm trạng vô cùng rồi loạn nhưng trong lòng lại nỗi lên một cỗ ấm áp đến kỳ lạ!
<gt;
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



