Lúc nghỉ ở trạm dịch vụ, cô đã ăn một bữa, nhưng bị tám người đàn ông nghiêm nghị theo sát, khiến không khí nhà hàng rất... căng thẳng.
Giờ là dịp lễ, người đi đường rất đông, số người nhìn trộm cô giảm đi một nửa, cũng không ai dám đến bắt chuyện.
Ngược lại, có nhiều người xúm quanh mấy chiếc Land Rover.
Lục Vãn nhận ra nhãn hiệu xe này, Ninh huyện có tài nguyên khoáng sản phong phú, nhiều người giàu có và xe sang, nhưng cô không hiểu sự khác biệt cụ thể của mấy chiếc xe này.
A Bưu nhận thấy sự tò mò của tiểu thư, chủ động giải thích đây là loại xe chống đạn cao cấp nhất.
Không chỉ AK-47 mà lựu đạn cũng không xuyên thủng được, có thể chịu được sức nổ của 33 pound thuốc nổ ở khoảng cách 7 feet.
Trừ khi bị pháo cối tấn công ở cự ly gần, còn lại tất cả hỏa lực đều không thành vấn đề.
Lục Vãn cảm thấy không ổn, mua xe chống đạn cấp độ này thì phải giàu có và có vô số kẻ thù nhỉ?
Bác cả chỉ là một doanh nhân hiền hòa… chuyện này hơi quá rồi.
Chẳng lẽ là vì bác cả thích nói chuyện khó hiểu à? Vậy thì đúng là cần phải bảo vệ mạng sống thật tốt.
Lục Vãn đặt ba lô xuống, đi một vòng trong phòng.
Cô ước lượng, cả ban công bên ngoài, phòng này phải rộng tới bảy mươi mét vuông… chẳng trách lại có tiếng vọng.
Trong ba lô của Lục Vãn chỉ có một bộ quần áo thay đổi, vài đĩa CD của ban nhạc yêu thích và một thỏi son môi.
Thỏi son là cô mua lén, chưa từng dùng.
Ở trung học có nhiều cô gái xinh đẹp trang điểm nhẹ, đôi môi đỏ mọng, lấp lánh, trông rất đẹp.
---
Lục Vãn vừa xuống lầu đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, cô bước đến bàn ăn, và kinh ngạc.
Dì Vương nói không biết khẩu vị của cô nên chuẩn bị nhiều một chút, nhưng nhiều quá rồi!
Nửa bàn đầy các món ăn, đủ loại! Giống như dịp Tết!
Lục Vãn vừa ngồi xuống cầm đũa thì chuông cửa reo.
Dì Vương: "Để dì ra mở cửa, cháu cứ ăn trước đi."
---
Sau khi Lục Vãn bị chặn xe cướp đi, Trương Vệ Đông lập tức báo tin cho nhà họ Triệu.
Hắn có chút quan hệ họ hàng với nhà họ Triệu, nên mới được giao phó việc này.
Là người đứng đầu gia đình, Triệu Khuê biết chuyện thì rất tức giận:
"Nói cho tôi biết là ai làm, nếu tôi không vặn đầu hắn thì tôi không mang họ Triệu!"
"Hình như là nhà họ Lục, Lục Tân Dã."
Chỉ nghe tên thôi, Trương Vệ Đông đã run rẩy.
"..."
Vặn đầu là không thể, chỉ có thể giả vờ quên đi để sống sót.
Triệu Khuê coi như chưa nói gì, hạ giọng hỏi:
"Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?"
"Tôi không biết, người nhà họ Lục gọi cô ta là tiểu thư."
"Tiểu thư? Không thể nào, có phải ông nghe nhầm không?"
"Thật sự là vậy."
Triệu Khuê nhíu mày nghĩ ngợi, em gái ông ta lấy một gã nghèo, nhà họ Lục.
Nhưng kẻ nghèo và nhà họ Lục thì có quan hệ gì? Trước đây không có chút tin tức nào!
Có thể là người của em gái, cố ý tung hỏa mù, Triệu Khuê càng nghĩ càng thấy khả năng này lớn, em gái ông ta vốn là người có tâm cơ sâu sắc.
Ông ta biết em gái đang ở Úc, gã nghèo cũng không ở trong nước, đã nhận lại đứa trẻ thì chắc chắn đưa về nhà.
Giờ cha mẹ đều không có ở đây, ông ta là cậu nên đến thăm hỏi, tốt nhất là đưa đứa trẻ về nhà họ Triệu để “an ủi” một phen.
Triệu Khuê tính toán thời gian, vừa khi Lục Vãn mới đến nơi, ông ta cũng khởi hành từ nhà mình.
Ông ta đưa cả vợ con, cả nhà cùng nhau tham gia "chuyến thăm ấm áp" cho cháu gái.
---
Dì Vương nhìn ba người đứng ngoài cửa, bà lùi lại một bước, do dự nói:
“... Chủ nhà không có ở nhà.”
Mặt mày Triệu Khuê khó chịu nói:
"Đến lượt bà nói chuyện à?"
Vừa nói, ông ta vừa thò chân qua cửa bước vào.
An ninh khu biệt thự rất tốt, mỗi góc đều có camera, để không che chắn tầm nhìn hồ của cư dân, sân vườn là kiểu nửa mở, hàng rào và cổng hở chưa tới nửa mét.
Hoàn toàn không có tác dụng phòng ngự.
"Một chút lễ phép cũng không có, người giúp việc mà cũng dám lắm lời?"
Bà Triệu hừ lạnh, cũng bước vào theo.
“Còn không mau tránh ra!”
Người vào cuối cùng là Triệu Yên.
Cả gia đình xâm nhập bất hợp pháp.
Dì Vương từng gặp ba người này, biết họ rất khó đối phó, biết bản thân không ngăn nổi, nên bà lập tức báo cho Lục Bất Du.
Lúc này, Lục Vãn còn đang phân vân nên ăn tôm hùm trước hay chân giò, ai ngờ còn chưa quyết định xong thì bị mấy vị khách không mời cắt ngang.
Triệu Khuê nhíu mày nhìn người đang ngồi ăn ở bàn.
Trên điện thoại, Trương Vệ Đông đã nói với ông ta rằng Lục Vãn bị nuôi như con trai, rất thô kệch và quê mùa, nhưng khi thực sự gặp người, ông vẫn có chút bất ngờ...
Dù sao thoạt nhìn không giống con gái.
Lông mày và mắt giống tên cha nghèo của cô ta, nhưng mũi lại giống em gái mình.
"Cháu là Lục Vãn à? Ta là cậu của cháu."
"Ta là mợ của cháu."
"Ta là chị họ của em, Triệu Yên. Chào em."
Triệu Yên vừa chào hỏi, vừa thầm quan sát Lục Vãn.
Khá đẹp trai, cô ta không nhịn được mà nhìn thêm một lần.
Phải rồi, dượng cũng rất đẹp trai, là mỹ nam, vì vậy nên dì mới bất chấp tất cả để lấy dượng.
Lục Vãn gật đầu, coi như đã chào hỏi, rồi cầm đũa gắp tôm!
Ba người nhà họ Triệu đợi vài phút, nhưng người kia chỉ lo ăn, không nói một lời.
Triệu Yên suy nghĩ một chút, mở miệng:
"Xin lỗi em họ, vì em mất tích nên nhà họ Triệu mới nhận nuôi chị, mong rằng tìm được chút an ủi, là chị đã chiếm chỗ của em."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

