“Chúng ta là đệ tử thân truyền của Phong Thanh Tông, đây chính là tiểu sư muội của chúng ta, Tô Thiên Tuyết.”
Minh Tuệ ngơ ngác nhìn Huyền Tịch: “Tuyết gì cơ?”
Huyền Tịch nghiêm trang gật đầu với đối phương, rồi cúi xuống bảo sư đệ: “Không biết.”
Khương Trúc phụt một tiếng bật cười. Những người mới tới này nàng quá quen thuộc, chính là "đoàn sủng" Tô Thiên Tuyết cùng vị sư huynh si tình Vũ Văn Vân. Nàng gia nhập Vạn Phật Tông cũng cốt để tránh xa họ, có điều dường như đối phương không hề nhận ra nàng.
Vũ Văn Vân quả thực không nhận ra Khương Trúc, hắn chỉ biết mình đang bị những tu sĩ vô danh khiêu khích, khiến hắn cảm thấy mất mặt vô cùng. Tô Thiên Tuyết thoáng biến sắc, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình thường, tiếp tục tỏa ra sức hút đặc biệt:
“Ba vị cũng đâu có tổn thất gì, cứ đứng chắn trước sạp của người ta mãi cũng không phải cách. Chi bằng đôi bên hòa giải, vừa đỡ mất thời gian của nhau, chẳng phải rất tốt sao?”
Ba người định đi bỗng chốc thấy nực cười vì mấy lời giáo điều ấy.
“Không tốt.” Khương Trúc khoanh tay trước ngực, dáng vẻ bất cần. “Lão ta đẩy người của ta trước, sau đó còn mắng chúng ta là trộm cướp, lừa đảo. Chúng ta vốn không sai, lão nếu không xin lỗi, thì đừng nói hôm nay, sau này ngày nào ta cũng tới đứng chắn trước sạp của lão.”
Minh Tuệ kéo kéo ống tay áo nàng, lo lắng: “Chúng ta đâu có được xuống núi mỗi ngày...”
Khương Trúc mấp máy môi, thì thầm: “Cứ nói mấy lời đanh thép đã, thua người chứ không thể thua thế.”
Chủ sạp nghe vậy thì hoảng hốt, quay sang phía người của Phong Thanh Tông bắt đầu kể khổ, cứ như vớt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng. Thấy sư muội nhà mình bị dỗi hết lần này đến lần khác, Vũ Văn Vân bắt đầu nổi giận:
“Ngươi thật đúng là kẻ không biết điều. Khoan hãy nói chuyện ba người các ngươi lấy đông hiếp yếu, chỉ riêng cái danh ‘Bán tiên’ này đã rõ là lừa người, việc gì phải tự chuốc lấy nhục nhã.”
“Còn chuyện trộm cắp... người ta làm ăn cẩn thận một chút cũng không có gì sai. Nếu các ngươi không phải phường trộm cắp thì thôi đi, việc gì cứ phải dây dưa mãi không dứt?”
“Sư muội ta lòng dạ thiện lương, hết lời khuyên bảo, các ngươi không biết ơn thì thôi, còn nói lời cay nghiệt, thái độ hung hăng. Phải trái thế nào lòng các ngươi tự rõ, cứ khăng khăng làm khó người khác, không sợ sau này rối loạn đạo tâm sao?”
Minh Tuệ từ nhỏ lớn lên ở Vạn Phật Tông, hiếm khi ra khỏi cửa nên chưa từng gặp hạng người vô lý thế này, cậu nhóc ngẩn người không biết đáp lại ra sao. Huyền Tịch tuy nói nhiều nhưng dù sao cũng là người tu Phật chính tông, việc tranh cãi dỗi người vốn chẳng phải sở trường, hắn chỉ muốn dùng đạo lý để phân trần.
Nhưng với một số người, đạo lý là thứ chẳng thể thông suốt. Khương Trúc bèn đè vai hắn lại, nhướng mày nhìn về phía người của Phong Thanh Tông.
“Ngươi nói chúng ta là kẻ lừa đảo?”
Tô Thiên Tuyết dường như có chút ái ngại: “Chúng ta không muốn nói những lời khó nghe, ngươi sống được thế này cũng không dễ dàng gì.”
Khương Trúc vội ngăn lại: “Dừng, dừng ngay.”
“Ta sống rất thoải mái, không thảm hại như ngươi tưởng đâu. Ta chỉ hỏi, nếu ta không phải kẻ lừa đảo, các người tính sao?”
Vũ Văn Vân đầy vẻ khinh miệt: “Sắp chết đến nơi còn cứng đầu. Nếu ngươi không phải kẻ lừa đảo, chúng ta sẽ xin lỗi ngươi.”
Khương Trúc khẽ nhếch môi. Đứa trẻ này có phải quá tự cao rồi không? Lời xin lỗi của hắn đáng giá mấy đồng?
“Nếu ta không phải kẻ lừa đảo, ngươi hãy trả thù lao gấp mười lần giá xem bói của ta, thế nào?”
“À, còn phải bắt lão chủ sạp kia xin lỗi chúng ta, nói rõ là lão đã hiểu lầm.”
Vũ Văn Vân lại nhìn Khương Trúc: “Được, nếu ngươi là kẻ lừa đảo, ba người các ngươi phải quỳ xuống xin lỗi tiểu sư muội của ta và cả vị chủ sạp này.”
Khương Trúc búng tay một cái, nở nụ cười: “Thành giao.”
Phố Linh Bảo mỗi lúc một náo nhiệt. Tin tức về việc đệ tử thân truyền Phong Thanh Tông đánh cược với một vị "Bán tiên" đã lan truyền khắp nơi.
Khương Trúc nhắm nghiền hai mắt ngồi bệt dưới đất, ngón cái không ngừng bấm lên các đốt ngón trỏ như đang tính toán thần cơ.
Huyền Tịch và Minh Tuệ đứng chắn phía sau nàng. Đối diện là mấy đệ tử Phong Thanh Tông, xung quanh vây kín kẻ hiếu kỳ đứng xem, có người còn thản nhiên cắn hạt dưa chờ kịch hay. Chuyện càng lúc càng ầm ĩ, Minh Tuệ bắt đầu thiếu kiên nhẫn, ghé tai sư huynh hỏi nhỏ:
“Tam sư huynh, tiểu sư muội biết bói toán từ bao giờ thế?”
Huyền Tịch cười lắc đầu: “Có biết đâu, con bé làm gì biết xem bói.”
“???”
Minh Tuệ hoảng hốt: “Hả? Thế tiểu sư muội đang làm cái trò gì vậy?”
“Chịu thôi, nhưng tiểu sư muội làm thế nhất định có lý lẽ của muội ấy.”
Minh Tuệ lo lắng khôn cùng: “Nhưng nếu thua, chúng ta phải quỳ xuống xin lỗi đấy...”
Huyền Tịch thản nhiên xua tay, liếc mắt nhìn đám người Phong Thanh Tông phía đối diện: “Quỳ gì mà quỳ, thua thì chạy thôi, dù sao người hứa cũng là tiểu sư muội chứ có phải chúng ta đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)