Minh Tuệ tròn mắt, ngây thơ nói: "Đâu có, Nhị sư huynh đối với đệ cũng tốt lắm mà, chắc là chỉ không ưa mỗi Tam sư huynh thôi."
Huyền Tịch: "......"
À phải, là do hắn không xứng!
Khương Trúc tung tẩy túi trữ vật trong tay, nụ cười rạng rỡ không dứt trên môi: "Đừng nói mấy chuyện đó nữa, xuống núi mới là việc chính."
Mấy người họ cố tình tìm một góc khuất kín đáo. Thiền Tâm vẫn định khuyên nhủ thêm: "Các muội thật sự muốn trốn học sao? Nếu bị phát hiện thì..."
"Ôi dào, trốn học thôi mà. Bình thường tiết nào chúng ta chẳng có mặt, lâu lâu nghỉ một hai buổi thì có sao đâu. Tứ sư huynh cũng đừng lo lắng quá, nhớ giúp bọn muội xin nghỉ với trưởng lão nhé."
Vừa ngẩng đầu lên, bóng dáng ba người đã biến mất tăm.
Thiền Tâm vẫn ngơ ngẩn gật đầu: "Trốn học à, trốn học cũng tốt. Ừm, cùng nhau trốn học rồi bị phạt cho có bạn, đỡ thấy hiu quạnh..."
Ngũ đại tông môn nằm ở trung tâm Tu Tiên giới —— gọi là Trung Châu. Các tiểu tông môn và các đại gia tộc khác chia nhau trấn giữ bốn phương Đông, Nam, Tây, Bắc.
Trong đó, thành trì lớn nhất và phồn hoa nhất Trung Châu có tên là Hoàng Thành, vốn là huyết mạch thông đến tất cả các thành trì khác. Hoàng Thành rộng lớn vô cùng, có thể sánh ngang với một siêu tông môn, người bên trong đủ mọi tầng lớp, đông đảo không sao đếm xuể.
"Tiểu sư muội, chúng ta nhất định phải mặc bộ đồ này sao?"
Nhìn bộ đạo bào màu xanh đen trong tay, Huyền Tịch đầy vẻ kháng cự.
"Đương nhiên rồi, mặc tông phục của chúng ta thì người ta liếc một cái là nhận ra ngay. Đến lúc đó họ báo về tông môn, chúng ta biết đường nào mà chối... à không, mà giải thích."
Gương mặt nhỏ nhắn của Minh Tuệ nhăn nhó: "Nhưng có thể không dán râu được không?"
Khương Trúc cải trang trông quá quái dị. Nàng mặc một thân đạo bào màu xanh thẫm, bên trong là áo lót trắng, trên đầu đội mũ, hai chòm râu vểnh ngược lên trên, nốt chu sa giữa trán cũng bị che đi. Tay nàng còn cầm một lá cờ nhỏ, bên trên viết dòng chữ "Khương Bán Tiên".
Đây chẳng phải là bộ dạng của một tên thầy bói dạo sao?!
"Thôi tùy các huynh, cứ thay quần áo ra trước đã rồi tính."
Khương Trúc nghe tiếng huyên náo bên ngoài, hưng phấn xoa xoa hai bàn tay.
Chẳng mấy chốc, trên đường phố đã xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ: Một vị "Bán tiên" xem bói dẫn theo hai tên tiểu đệ tử đi loanh quanh giữa các sạp hàng.
"Vịt quay đây, vịt quay thơm nức mũi chảy nước miếng đây!"
"Bánh cốm gạo đây, bánh cốm gạo siêu ngon, ăn vào là ghiền đây!"
Huyền Tịch túm lấy cổ áo nàng, lạnh lùng lôi đi.
"Muội chỉ nhìn một cái thôi mà, thật sự không ăn đâu, này này này, huynh buông tay ra..."
Đi hết phố ẩm thực là đến phố Linh Bảo nhạt nhẽo. Minh Tuệ lại tỏ vẻ hứng khởi, chạy băng băng phía trước. Khương Trúc thì như cà tím trúng sương, uể oải lết theo sau hai người họ. Ở đây bày bán đủ loại pháp khí kỳ quái, rẻ nhất cũng phải vài trăm linh thạch, nên người qua lại đa số là đệ tử thế gia hoặc tông môn.
Minh Tuệ thấy một cái mõ rất đẹp, mắt sáng rực lên, cầm lấy đưa cho hai người xem: "Nhìn này, cái mõ này tinh xảo quá, có thể đem về cho Trưởng..."
Lời còn chưa dứt, gã chủ sạp đã giật phắt cái mõ lại, mạnh tay đẩy cậu bé một cái: "Đi đi, sang chỗ khác mà xem bói, đừng có chắn đường lão gia làm ăn."
Minh Tuệ không kịp phòng bị, bị đẩy bất thình lình liền ngã nhào xuống đất. Huyền Tịch và Khương Trúc kinh hãi, lập tức chạy tới đỡ cậu em.
"Sao ông lại đẩy đệ ấy? Chúng ta đâu phải hạng không có linh thạch."
Gã chủ sạp thấy đứa trẻ ngã lăn ra thì có chút chột dạ, nhưng vẫn vênh mặt cãi chày cãi cối: "Do nó đứng không vững chứ bộ! Với lại, bọn ngươi cứ lởn vởn trước sạp của ta làm gì, biết đâu lại định giở trò trộm cắp."
"?"
Nghe xem, có phải lời của con người nói không?
"À phải phải phải, nhà ông bán toàn là Thần khí, hễ ai đi ngang qua cũng đều nảy lòng tham muốn trộm cả." Khương Trúc gương mặt vô cùng nghiêm túc. "Chúng ta mua không nổi đâu, trên đời này làm gì có ai đủ tiền mua đồ nhà ông. Thế nên bất kể ai đi ngang, hay lỡ nhìn qua một cái cũng đều là muốn trộm đồ nhà ông hết."
Tu sĩ vốn rất nhạy cảm với hai chữ "Thần khí", nên mấy câu này lập tức thu hút người xung quanh kéo đến xem mỗi lúc một đông.
"Thần khí gì vậy? Để ta xem nào."
"Xì, cái thứ gì thế này, trả hai viên linh thạch ta còn thấy phí."
"Đúng đấy, chẳng qua chỉ là mấy món đồ chơi tầm thường, vậy mà dám hét giá ba mươi linh thạch, coi người ta là quân ngốc chắc."
Mấy thứ bày trên sạp chẳng có lấy một biện pháp bảo hộ nào thì làm sao có thể là đồ tốt, nói gì đến Thần khí. Thấy mọi người đều lên tiếng chê bai, gã chủ sạp gân cổ lên quát:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)