Những vú già nha hoàn vốn chỉ đang chửi rủa, thấy cảnh này, mắt đều đỏ ngầu vùng vẫy, bọn gia đinh không kịp đề phòng, thế mà lại để các nàng thoát ra thật, tất cả đều lao về phía Lưu Kế Nhân và Ngụy Nhiêu.
Nếu là ngày hôm qua, đám gia đinh do Lưu Kế Nhân cầm đầu tuyệt đối sẽ không tin rằng những nha hoàn nhìn qua nhỏ bé gầy yếu và đám vú già trung niên lại có sức mạnh lớn như vậy, các nàng như phát điên, bọn họ căn bản không thể ngăn cản nổi!
Ngụy Nhiêu tuyệt đối không ngờ tình hình lại trở nên hỗn loạn đến mức này, nhìn những người mắt đỏ ngầu kia, nàng cũng bắt đầu hoảng sợ.
Nàng nhìn đám gia đinh đang ngẩn người, nổi giận mắng: “Đều đứng ngẩn ra đó làm gì, đi lấy đao, lấy gậy gộc ra đây! Giết chết đám tiện tỳ này, giết một đứa bổn tiểu thư thưởng một thỏi vàng!”
Bọn gia đinh như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, vội vã hành động.
Trong lúc nhất thời, hậu viện phủ tiểu thư Ngụy thị loạn thành một đoàn, khắp nơi đều là tiếng chửi rủa hoặc khóc lóc thảm thiết.
Mắt thấy mọi chuyện ngày càng vượt khỏi tầm kiểm soát, đúng lúc này, một luồng hàn khí túc sát lạnh lẽo hơn cả gió đông bất ngờ lan tràn từ mặt đất, nhiệt độ toàn bộ sân viện giảm xuống đột ngột.
Bất kể là gia đinh hay vú già, một nỗi sợ hãi to lớn xuất phát từ sâu thẳm linh hồn khiến bọn họ cứng đờ người, dừng lại mọi hành động.
Trong viện bỗng nhiên im bặt.
Đồng tử Ngụy Nhiêu co rút lại, cả người run lên bần bật.
Nếu chưa từng gặp mãnh thú ăn thịt, e rằng phàm nhân cả đời sẽ không bao giờ có cơ hội hiểu được nỗi sợ hãi sinh ra từ tận đáy lòng này là gì.
Nhưng nàng lại vô cùng rõ ràng, đây là sự áp chế hoàn toàn của tu sĩ cảnh giới cao đối với sinh linh thấp kém hơn.
Đây, đây là uy áp của ai? Là người của Trường Hồng Kiếm Tông sao?
Tâm trí Ngụy Nhiêu rối bời, trái tim như bị ai đó bóp chặt, khiến nàng cảm thấy ngạt thở.
Trong cuộc đời nàng đã từng có hai lần trải qua cảm giác bị áp chế đến không thở nổi như vậy.
Một lần là khi Thẩm Vân Sơ đích thân giết nàng.
Và một lần khác……
Không khí vang lên tiếng tí tách, ngay sau đó xé toạc ra một khe hở đỏ như máu, một luồng sát khí khổng lồ từ khe nứt ập tới, khiến tất cả phàm nhân trong viện đều mềm nhũn người quỳ rạp xuống, nằm sấp trên mặt đất run rẩy.
Một bóng người mặc huyền y bước ra từ hư không vỡ vụn.
Người tới tóc đen như mực, mặt như quan ngọc, vốn sinh ra với dung mạo tuấn mỹ thanh lãnh như tiên nhân, nhưng cố tình đôi mắt lại toát ra hàn khí thấu xương.
Mắt trái hắn là hắc đồng đạm mạc, sâu không thấy đáy như đầm nước u tối. Mắt phải lại là dị đồng màu đỏ như máu lưu ly, mang điềm báo chẳng lành.
Ngụy Nhiêu ngẩng đầu, liền chạm phải đôi mắt không chút cảm xúc kia.
Nàng trong nháy mắt như bị sét đánh, máu huyết cả người đông cứng lại.
Thế mà, thế mà lại là Tạ Quân Từ!
Kiếp trước, Ngụy Nhiêu đã từng gặp Tạ Quân Từ một lần.
Khi đó nàng vẫn là thiếp thất của lãnh chúa ma thành, tên ma nhân kia mở tiệc chiêu đãi các Ma tộc khác trong cung điện tráng lệ huy hoàng.
Ngụy Nhiêu ngồi một bên, lạnh lùng nhìn hắn trái ôm phải ấp ôn hương nhuyễn ngọc, được thuộc hạ tâng bốc đến mức cười to sảng khoái, ý chí chiến đấu sục sôi tính toán nhân dịp tiên ma đại chiến nuốt trọn thêm nhiều lãnh thổ.
Khi đó, không gian giữa đại điện cũng bỗng nhiên bị xé toạc ra một khe hở màu đỏ như thế này, Tạ Quân Từ đạp vỡ hư không bước ra, ánh lửa trong điện phản chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng như ngọc của hắn, phủ thêm một tầng ánh sáng ấm áp, nhưng lại không thể làm tan chảy băng hàn trong mắt hắn.
Giữa ánh sáng và bóng tối đan xen, nàng và các nữ tử khác đều ngẩn ngơ vì người đàn ông tuấn mỹ bất ngờ xuất hiện này, lại nghe thấy tiếng thét chói tai của tên ma nhân bên cạnh.
Kết quả hắn không làm hại nữ quyến có mặt, chỉ trước khi rời đi, nghiêng đầu nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái.
Cái liếc mắt đó khiến Ngụy Nhiêu dựng tóc gáy.
Nàng không sinh ra bất kỳ tâm tư kiều diễm nào, thậm chí không cảm nhận được sức quyến rũ từ khuôn mặt tuấn mỹ như trích tiên của Tạ Quân Từ, nàng chỉ có sợ hãi.
Thẩm Vân Sơ giết nàng, nàng có bóng ma tâm lý. Nhưng cái nàng sợ là cảm giác cái chết mang lại, chứ không phải bản thân hắn.
Nhưng đối với Tạ Quân Từ, nỗi sợ hãi của Ngụy Nhiêu khắc sâu vào tận xương tủy, giống như sự run rẩy trong máu của loài động vật nhỏ bé khi đối mặt với thiên địch.
Về sau Ngụy Nhiêu mới nhớ tới, Tạ Quân Từ vô cùng nổi danh, thực ra từ khi còn ở Trường Hồng Kiếm Tông, nàng đã từng nghe qua tên của hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
