“Có một số sự thật, chỉ có người chết mới có thể biết được.”
Đám đàn ông này đều coi thường thiếu niên mảnh khảnh này, không ai ngờ rằng hắn lại không chút do dự mà động dao.
“Trả muội muội lại cho ta!”
Đôi mắt Ngu Tùng Trạch đỏ ngầu, hắn gào lên thê lương: “Trả lại cho ta!”
Hắn rút dao săn ra, máu tươi đỏ thẫm trên lưỡi dao hòa cùng đôi mắt đỏ vằn tia máu của hắn trông vô cùng đáng sợ.
Lưu Kế Nhân kinh hãi lùi lại phía sau vài bước, sau khi hoàn hồn, hắn thẹn quá hóa giận quát: “Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Đánh chết hắn cho ta!”
Ngoại trừ tên bị thương đã ngã gục, những tên hạ nhân còn lại đều ùa lên như ong vỡ tổ.
Ngu Tùng Trạch lần đầu tiên trong đời động dao thấy máu, lại đơn thương độc mã, căn bản không phải là đối thủ của những người này.
Sau khi hắn làm bị thương cánh tay của một tên khác, cổ tay liền bị một cây gậy đập mạnh, dao săn rơi xuống đất, ngay sau đó những trận đòn bằng gậy gộc tới tấp giáng xuống người hắn như mưa rào.
Bởi vì đồng bọn bị thương, đám đàn ông ra tay rất nặng, thiếu niên đã ngã gục xuống đất nhưng bọn họ vẫn không dừng tay.
Một nén nhang trôi qua, máu tươi đỏ thẫm dần nhuộm đỏ cả nền tuyết.
Một lúc lâu sau, Lưu Kế Nhân mới ra lệnh cho đám hạ nhân dừng tay.
Khi dừng lại, Ngu Tùng Trạch toàn thân đầy máu, nằm bất động, dường như chỉ còn lại chút hơi tàn.
“Nếu ngươi đã muốn tìm cái chết, vậy thì nói cho ngươi biết sự thật.”
Lưu Kế Nhân ngồi xổm xuống trước mặt hắn, tay nghịch nghịch con dao săn.
Hắn thong thả nói: “Muội muội ngươi và tiểu thư nhà ta số mệnh tương khắc, tiểu thư trong mộng nhìn thấy việc này nên muốn ta bắt nàng về giết đi, ai ngờ ta lại thật sự tìm được nha đầu này.”
Hắn ngước mắt lên, nhìn thiếu niên nằm trong vũng máu, cười trào phúng: “Hiện tại chắc nó đã chết rồi đi.”
Thật ra Ngụy Nhiêu đồng ý với phương án ném nha đầu kia vào chuồng ngựa cho chết cóng, lúc này mới qua chưa đầy hai canh giờ, phỏng chừng vẫn chưa chết người.
Nhưng Lưu Kế Nhân không biết vì sao lại cực kỳ chán ghét loại người trẻ tuổi như Ngu Tùng Trạch, cái bộ dáng không vì tiền tài mà khom lưng, không sợ cường quyền mà tìm chết của thiếu niên khiến hắn cực kỳ gai mắt, gai mắt đến mức Lưu Kế Nhân chỉ muốn dùng mọi cách để bẻ gãy sống lưng của hắn.
Hắn muốn cho thiếu niên biết, thứ mà hắn dùng mạng sống để bảo vệ nhỏ bé đến nhường nào, chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng của đại tiểu thư cũng đủ khiến hắn cửa nát nhà tan.
Giết người còn muốn tru tâm, Lưu Kế Nhân lúc này mới cảm thấy trút được cơn giận.
Hắn đang định đứng dậy dẹp đường hồi phủ, bỗng nhiên cảm thấy có thứ gì đó chộp lấy cổ tay mình, dùng sức mạnh đến mức suýt chút nữa bóp nát xương cổ tay hắn.
Lưu Kế Nhân giật mình kinh hãi, hắn cúi đầu xuống, không kịp đề phòng liền đối diện với đôi mắt đỏ ngầu của thiếu niên, thế mà là Ngu Tùng Trạch sau khi nghe những lời hắn nói, hồi quang phản chiếu lấy lại chút hơi tàn cuối cùng.
Khắp mặt và tay hắn đều là máu, giống như lệ quỷ đòi mạng, bàn tay đẫm máu nắm chặt lấy cổ tay Lưu Kế Nhân.
“Ta có thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho các ngươi!”
Đồng tử thiếu niên toát ra nỗi hận thù đáng sợ khiến người ta rùng mình, hắn lạnh giọng nghẹn ngào: “Tất cả những kẻ làm tổn thương Niệm Thanh, ta đời đời kiếp kiếp đều sẽ không bỏ qua, cho dù phải trả bất cứ giá nào, ta cũng muốn các ngươi sống không bằng chết, không có kết cục tốt đẹp!”
Giọng nói khàn khàn tàn nhẫn của hắn hòa cùng gió lạnh băng giá, khiến Lưu Kế Nhân - kẻ cầm đầu đám ác bộc cũng phải sởn gai ốc.
Những kẻ như bọn họ làm chuyện trái lương tâm không có một trăm thì cũng đến mấy chục, những lời nguyền rủa kiểu này nghe nhiều thành quen, vốn dĩ chẳng cần để bụng.
Nhưng cũng không biết vì sao, lời nói của thiếu niên phảng phất biến thành một loại sức mạnh hữu hình, cực kỳ rợn người, Lưu Kế Nhân lạnh toát sống lưng, hắn muốn hất tay Ngu Tùng Trạch ra nhưng lại không tài nào cử động nổi.
Hắn thẹn quá hóa giận mắng: “Các ngươi còn đứng nhìn cái gì, động thủ đi chứ!”
Đám ác bộc lúc này mới bừng tỉnh, nhào tới bẻ ngón tay thiếu niên ra.
Bọn họ đều rùng mình ớn lạnh, thế mà không ai còn dám đánh hắn thêm nữa.
Lưu Kế Nhân rốt cuộc cũng thoát khỏi bàn tay đẫm máu của Ngu Tùng Trạch, hắn ngã bệt mông xuống đất, ngẩng đầu lên lại vừa vặn bắt gặp đôi mắt chết không nhắm của thiếu niên đang trừng trừng nhìn mình, tức khắc run bắn lên.
“Ném hắn xuống khe suối ngoài thành!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)