Hạ Cẩn tim gan run rẩy, nhưng vẫn cố bình tĩnh. Nghĩ đến việc hiện tại vai chính thụ đang loạn cả nhà, không rảnh để ý mình, cậu mới dám giữ vững lập trường:
“Tôi nói sai sao? Ban đầu thỏa thuận là tôi dỗ Lục lão phu nhân vui, anh cho tôi biệt thự và tiền. Giờ anh tự thêm việc mua bánh kem, trả lời câu hỏi không tăng lương còn thái độ kém. Đi ăn nhà hàng, trả một lần mà ăn cả đời được à?"
Ăn quỵt ở đâu cũng vô lý.
Lục Túc Diên ban đầu còn thấy cậu có cá tính, nghe đến cuối lại thành ra vẫn là đòi tiền:
“Cậu muốn thế nào?"
“Nói chuyện tử tế với tôi. Nếu khó quá thì chọn phương án khác không trừ tiền tiêu vặt của tôi nữa. Chỉ là bỏ điều khoản bá vương thôi, chắc không khó với Lục tổng đâu nhỉ?" Hạ Cẩn nhìn Lục Túc Diên chờ quyết định.
“Chọn cái thứ hai. Nói tiếp, nếu cậu là người đó thì làm sao?"
“Giữ tiền trong tay, ai cần nuôi thì nuôi, ai phiền thì đưa vào viện dưỡng lão, ai nhiều chuyện thì đuổi.” Hạ Cẩn đáp.
“Đơn giản vậy?"
“Đơn giản vậy. Người đó đã khổ đủ rồi, còn tự làm khổ mình thì không ai cứu được, trừ khi tự nghĩ thông.”
“Vấn đề là hắn không nghĩ thông.” Lục Túc Diên đau đầu khi nghĩ đến bạn mình.
“Vậy cứ để hắn bị hố nặng, rồi sẽ tự hiểu.” Hạ Cẩn nói thản nhiên, dù sao người bị hố cũng không phải cậu.
Lục Túc Diên không hài lòng, nhưng cũng biết cậu không giúp được gì. Hạ Cẩn thì đã quen với ánh mắt khinh bỉ của Lục Túc Diên. Dù sao cũng không mất miếng thịt nào. Chỉ là đầu bếp nhà Lục nấu ăn ngon thật.
Lục Túc Diên lại khinh bỉ cậu một lần, nhưng sau giờ làm vẫn dẫn cậu đi mua chiếc điện thoại đắt nhất tiền do Hạ Cẩn trả.
Vừa cầm điện thoại, Hạ Cẩn liền hí hửng nghịch. Người phải biết đủ mới vui. Trước đây, chiếc điện thoại này bằng ba tháng lương thực tập của cậu. Giờ không chỉ mua được điện thoại mà còn mua được bánh ngọt đúng là hạnh phúc.
Lục Túc Diên nhìn cậu vô tâm vô phế, trong lòng lại có chút cảm giác kỳ lạ. Giá mà bạn mình cũng được như vậy thà vô tâm mà chọc người khác tức chết, còn hơn tự mình mệt chết.
Hạ Cẩn nghĩ rằng nhà đang loạn nên chẳng ai nhớ tới mình. Nhưng thực tế, Hạ Tường vừa về nhà đã kể chuyện hôm nay gặp Hạ Cẩn, còn nói chuyện cậu bị bao nuôi.
“Cái nghiệt súc này! Biết vậy lúc sinh ra nên dìm chết luôn!” Hạ phụ tức đến ho khan.
Hạ mẫu vừa lau nước mắt vừa nói:
“Sao nhà ta lại sinh ra đứa như vậy? Từ nhỏ đã không ra gì, ăn như sói đói, lớn lên càng không hiểu chuyện!”
“Từ hôm nay trở đi, nhà chúng ta coi như không có người này. Ba mẹ đừng tức giận nữa.”
Hạ Cát Cát búi hai búi tóc hai bên, nhắc đến Hạ Cẩn thì đầy vẻ chán ghét. Người anh này từ nhỏ đã khiến cô bị bạn học chế giễu, lớn lên lại càng làm mất mặt gia đình.
“Nửa tháng trước ba đã đề xuất hợp tác với tập đoàn Lục thị, đến giờ vẫn chưa có phản hồi. Tường Nhi, con làm ở Lục thị, có thể tìm cơ hội nói với lãnh đạo một chút không?” Hạ phụ nói.
“Ông già hồ đồ rồi à? Chuyện của tập đoàn Lục thị sao đến lượt một thực tập sinh lên tiếng? Ông muốn hại con trai à? Tường Nhi, đừng nghe ba con, ông ấy hồ đồ rồi.” Hạ mẫu vội vàng lên tiếng.
Hạ phụ cũng lập tức tỉnh táo lại, nhận ra mình vừa nói chuyện thiếu suy nghĩ.
"Ba, con hôm nay gặp anh ở Lục thị. Anh ấy lên tầng 28, chắc là bị một lãnh đạo cấp cao bao nuôi. Hay là chúng ta tìm anh ấy nói chuyện, biết đâu anh ấy có cách?" Hạ Tường nói, giọng không mấy tình nguyện. Nếu không phải trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn tuyệt đối không muốn cho loại người đó một cơ hội quay về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

