Thấy không thể giấu được nữa, người môi giới cười ngượng ngùng nói: “Cô Diệp, cửa tiệm này là phù hợp với yêu cầu của cô nhất, cô tự mình chọn, tiền cũng thanh toán rồi, điều này chứng tỏ cô có duyên với cửa tiệm. Tôi cũng không phải muốn cố ý lừa cô, chính miệng đạo sĩ Bạch Vân Quan đã nói là không có vấn đề gì, chỉ là bỏ trống hơi lâu rồi.”
Bà ấy vốn định nói ra để khiến cô sợ mà suy nghĩ lại, ai ngờ vẻ mặt của Diệp Tuyền lại không thay đổi, nói: “Không sao, cháu không sợ cái này đâu.”
Kẽo kẹt__ Gió thổi vào trong tiền sảnh đã lâu không có người, bàn ghế xếp chồng lên nhau được phủ vải để chống bụi, nhưng dù vậy chúng vẫn bị tích tụ một lớp bụi, giống như bóng dáng của điềm xấu.
Càng nhìn vào bên trong càng thấy ớn lạnh một cách khó hiểu.
Người môi giới mở cửa xong liền lùi lại hai bước: “Điện nước vẫn chưa bị cắt, nếu có vấn đề gì thì bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm tôi, tôi sẽ đến kiểm tra lại ngay!”
Nói xong anh ta liền đưa chìa khóa cho Diệp Tuyền, sợ cô đổi ý nên vội vàng cất bước rời đi.
Bà Ngưu nhìn Diệp Tuyền đi vào cửa, bĩu môi nói: “Làm lễ không bao lâu thì nửa đêm vẫn còn nghe tiếng động. Ai nấy đều nói chỗ này là ngã ba hung sát tạo thành chữ Đinh (丁)...Một cô gái trẻ như vậy thì sao có thể trụ lại được? Bây giờ mà không tin thì kiểu gì hai ngày nữa cũng sẽ phải trả tiền cọc thôi.”
Lý Hồng Vân cũng thở dài.
Diệp Tuyền nhìn về phía góc đại sảnh, đóng cửa lại, cánh cửa bởi vì đã lâu không dùng nên phát ra âm thanh nặng nề.
Cạch__ Đân vừa mới mở bỗng nhiên chập chờn, trong chốc lát, một luồng ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ không đóng ở sau bếp chiếu vào, chiếu sáng bóng các dãy bàn ghế không ngừng lắc lư một cách quỷ dị.
“A a a có ma, cứu tôi với!!!” Trong đại sảnh đột nhiên vang lên tiếng kêu cứu thảm thiết.
Một cái bóng trong suốt từ phía sau tấm vải chống bụi trong góc nhảy ra, khiến cho tấm vải này di chuyển mà không cần gió, chỉ nhìn tốc độ cũng có thể đoán đối phương vừa lăn vừa bò.
Diệp Tuyền: “...?”
Sự cảnh giác và nhạy cảm mà cô tích lũy được trong nhiều năm sẽ không biến mất trong một thời gian ngắn, cô đã phát hiện ra có một hồn ma đang ẩn nấp ở phía sau để nhìn lén. Nhưng đây là lần đầu tiên mà cô nhìn thấy một hồn ma nhát gan, thậm chícòn sợ ma như vậy.
Bóng ma kia chạy đến cửa sau bếp mới dừng lại, cẩn thận thò đầu ra ngoài, chải lại mái tóc rối bù, liếc nhìn bóng đèn đã sáng bình thường, vỗ ngực trấn an bản thân.
“Làm tôi sợ muốn chết. À không, quỷ không chết được.”
Nữ quỷ tóc dài tò mò nhìn Diệp Tuyền: “Đại sư mới? Không không, chủ tiệm mới? Haiz, hy vọng chủ tiệm lần này có gan lớn một chút, một con quỷ như tôi ở chỗ này chán như gì.”
Diệp Tuyền không nhìn đối phương thêm lần nữa, cô lướt qua ma nữ như thể không nhìn thấy cô ấy.
Nữ quỷ đã quen với việc người bình thường không thể nhìn thấy mình, chờ mãi mới đợi được người mới đi vào, dù Diệp Tuyền không đáp lại nhưng cô ấy vẫn rất vui vẻ. Cô đi đến chỗ nào thì nữ quỷ cũng đi theo đến chỗ đó, từ phàn nàn rằng mình buồn chán đến việc tự giải trí bằng cách đi lại bằng tay chân.
Diệp Tuyền nhìn quanh tòa nhà hai tầng, trong lòng âm thầm đánh giá.
Cửa tiệm này mới được trang hoàng cách đây nửa năm, đã trang bị đầy đủ dụng cụ nhà bếp, bàn ghế, tầng hai là phòng để ở thì chỉ thiếu một số nhu yếu phẩm hàng ngày. Chờ đến khi dọn dẹp bụi bặm, mua một ít gạo cùng dầu muối và thịt cá linh tinh, lại nhận giấy chứng nhận là có thể trực tiếp khai trương rồi.
Diệp Tuyền rất hài lòng với địa điểm dưỡng lão mà mình đã chọn.
Mỗi thế giới đều có hai mặt Âm và Dương, ba nghìn thế giới đều có Địa Phủ và Minh Giới, nhưng trung tâm luân hồi là của chung.
Khi thế giới xảy ra nguy cơ tận thế, việc luân hồi sẽ bị ảnh hưởng, quy tắc luân hồi sẽ tự động lựa chọn những người có đủ điều kiện để tiến vào thế giới tận thế vô tận để giải quyết các nguy cơ.
Ba năm trước, Diệp Tuyền được tuyển chọn, tiến vào tận thế vô tận, cô đã nỗ lực vượt qua, hoàn thành xuất sắc 99 nhiệm vụ, mang theo khen thưởng trở về thế giới ban đầu.
Trong thế giới tận thế hầu như không có cơ hội được ăn ngon uống tốt, cô gần như quên mất việc ăn uống bình thường là như thế nào.
Sau khi trở về vừa chơi vừa ăn được hơn nửa năm, cuối cùng Diệp Tuyền cũng dừng lại bước chân, chọn một nơi non xanh nước biếc để mở cửa tiệm.
Sau khi cha mẹ qua đời cô liền vào trại trẻ mồ côi, quán ăn nhỏ của gia đình cô là ký ức duy nhất mà cô có được từ thời thơ ấu. Trước khi bắt đầu nhiệm vụ, Diệp Tuyền đã học nấu ăn khi còn đi học, hiện tại cũng coi như thực hiện được tâm nguyện ngày xưa của mình.
Cô không chỉ muốn bán đồ ăn cho người mà còn bán cho cả quỷ nữa. Cửa tiệm này có phong cảnh đẹp như vậy, đồ gì cũng đầy đủ, còn được tặng kèm một nữ quỷ làm nhân viên dự bị, chả khác gì chuẩn bị sẵn cho cô cả!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)