Hỏi cảm giác vừa lười biếng trộm việc vừa mắng thầm lãnh đạo thì lãnh đạo bắt quả tang tại trận là như thế nào?
Thạch Uẩn Ngọc đã nếm trải một cách sâu sắc.
Nàng ngửa mặt nhìn lên khuôn mặt lạnh lùng như sương ngậm tuyết của Cố Lan Đình, trong lòng đập thình thịch, gượng ép nặn ra một nụ cười, cúi đầu định quỳ xuống lần nữa.
Ngặt nỗi hai chân đã tê rần, bủn rủn không nghe theo sự sai bảo, vừa khẽ cử động đã bất chấp tất cả ngã oạch xuống, ngửa mặt biện bạch: “Gia minh giám, thực sự là hiểu lầm thôi ạ.”
“Vừa nãy đầu óc nô tỳ choáng váng vô cùng, nhất thời đứng không vững nên mới ngã ngồi xuống.”
Cố Lan Đình cười như không cười: “Choáng váng?”
Thạch Uẩn Ngọc vội vàng gật đầu, sợ hắn lại tức giận phạt thêm, ánh mắt chân thành nhìn hắn.
Cố Lan Đình khẽ hừ một tiếng trong mũi, mượn ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn lồng dưới hiên hành lang, cẩn thận quan sát nàng.
Khuôn mặt hoa phù dung ngày thường phấn nộn nay chẳng còn chút huyết sắc, đôi mắt hạnh xinh đẹp phủ một tầng sương mờ mịt, khiến người ta sinh lòng thương tiếc.
Hắn rũ mắt, không rõ vui hay giận: “Đã biết lỗi chưa?”
Thạch Uẩn Ngọc thầm mắng trong lòng. Lỗi, lỗi cha nhà ngươi ấy! Cái quy củ hành hạ người ta thế này, đúng là ăn thịt người không nhả xương mà.
Nhưng nếu không nhận lỗi, chẳng lẽ lại phải quỳ tiếp sao?
Chỉ ít ngày nữa thôi là có thể thoát thân rời khỏi phủ, việc gì phải tự chuốc vạ vào thân?
Tục ngữ có câu co được dãn được, nữ tử báo thù mười năm chưa muộn.
Nàng nén giận, cúi đầu nói: “Nô tỳ biết lỗi rồi.”
Giọng điệu vẫn còn cứng cỏi, nhưng chút bực bội trong lòng Cố Lan Đình cũng bị thái độ nhận lỗi của nàng dập tắt đi đôi phần.
Nhìn dáng vẻ chật vật của nàng, thay vào đó là một thứ cảm giác nặng nề khó diễn tả thành lời.
Hắn nhíu nhíu mày, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Đứng lên đi.”
Thạch Uẩn Ngọc thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng nói: “Tạ ơn gia.”
Nàng chống tay vào tường, cố gắng đứng lên.
Hiềm nỗi quỳ quá lâu, hai chân đã sớm tê dại không chịu nổi, vừa gắng sức đứng lên, trước mắt liền tối sầm lại.
Đầu gối nàng mềm nhũn, cả người không kìm được ngã nhào về phía trước.
Nàng kêu lên một tiếng thất thanh, theo bản năng nhắm chặt hai mắt.
Nhưng cơn đau như dự đoán không hề truyền tới, ngược lại lại đâm sầm vào một lồng ngực ấm áp mang theo mùi đàn hương.
Ngay khoảnh khắc nàng ngã khuỵu, Cố Lan Đình đã vươn tay theo phản xạ, đỡ lấy cánh tay nàng.
Cơ thể mềm mại của mỹ nhân mang theo hơi sương đêm lạnh lẽo lao vào lòng hắn, trán đụng ngay ngực hắn không lệch một ly.
Hương thơm ngào ngạt ùa vào lòng, hắn rũ mắt bắt gặp ánh mắt hoảng hốt của nàng, khẽ cười một tiếng.
“Ngốc nghếch.”
Thạch Uẩn Ngọc vội vàng đứng vững, định lùi ra sau, miệng nói tạ tội: “Nô tỳ thất lễ, mong gia thứ...”
Chưa nói hết câu, bỗng thấy bên hông siết chặt, trời đất đảo điên, Cố Lan Đình đã bế bổng nàng lên.
Nàng nhớ lại những chuyện xảy ra trước đó, sợ tên cẩu quan đạo mạo này làm bậy, lập tức giãy giụa: “Ta tự đi được!”
Cố Lan Đình lại không thèm để ý đến tiếng kêu của nàng, ôm nàng đi thẳng vào trong phòng, đặt nàng lên chiếc giường nệm kê sát cửa sổ, rồi xoay người đi đến bên bàn.
Thạch Uẩn Ngọc chớp thời cơ định chuồn, vừa vịn tay vào thành giường cố nén đau chống nửa người dậy, thì nghe thấy người nọ chậm rãi cất lời: “Đầu gối hết đau rồi sao? Nếu vậy thì ra ngoài quỳ tiếp đi.”
Nàng: “...”
Nàng nghiến răng kèn kẹt ngồi lại xuống giường.
Cố Lan Đình liếc nàng một cái, lấy mồi lửa thắp sáng chiếc đèn trên bàn.
Ánh nến ấm áp chốc lát đã xua tan bóng tối trong phòng.
Cố Lan Đình bưng cây đèn đi lại gần giường, đặt chiếc đèn lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh.
Hắn vén vạt áo, khuỵu một gối xuống, vươn tay định xắn nếp quần dính đầy vết bẩn của nàng lên.
Thạch Uẩn Ngọc theo bản năng co chân định đá, nhưng mắt cá chân lại bị hắn tóm gọn.
Cố Lan Đình ngửa mặt nhìn nàng, thần sắc đầy vẻ giễu cợt: “Gan cũng lớn, ngay cả chủ tử cũng dám đá sao?”
Bàn tay nắm lấy cổ chân nàng vừa ấm áp vừa có lực, Thạch Uẩn Ngọc không sao vùng vẫy thoát được, cắn môi nói: “Nô tỳ không cố ý, y phục nô tỳ dơ bẩn, sợ làm bẩn đôi tay quý giá của gia.”
“Gia mau buông tay ra đi.”
Cố Lan Đình rũ mắt xuống, hàng mi dài che khuất cảm xúc nơi đáy mắt.
“Ta xem vết thương ở đầu gối của ngươi.”
Thạch Uẩn Ngọc không hiểu hắn lại định diễn trò gì đây, bèn thụt chân về sau, nhỏ giọng từ chối khéo léo: “Đêm đã khuya, gia nên đi nghỉ sớm mới phải, nô tỳ về phòng sẽ tự bôi thuốc.”
Ý ngoài lời là, ngươi nửa đêm nửa hôm không ngủ còn lên cơn điên khùng gì nữa vậy.
Cố Lan Đình không nói một lời, tay hơi dùng lực, chặn lại động tác lùi về sau của nàng.
Những ngón tay thon dài từ từ xắn gấu quần nàng lên, để lộ ra hai bắp chân thon thả, trắng trẻo như bạch ngọc.
Lớp vải cọ xát vào vết thương, mang đến cơn đau râm ran, nàng nhịn không được khẽ hít một hơi khí lạnh.
Ống quần bị xắn lên đến trên đầu gối, phần đầu gối vốn dĩ trắng trẻo, giờ phút này đã vừa sưng vừa đỏ, còn có cả những vết bầm tím.
Cố Lan Đình đăm đăm nhìn vào vết thương kia, đuôi chân mày cau lại.
Mới quỳ có hơn nửa canh giờ, sao lại bị thương nghiêm trọng đến mức này?
Thật đúng là người làm bằng ngọc, yếu ớt mỏng manh.
Thạch Uẩn Ngọc cúi đầu liếc qua vết thương, trong lòng sớm đã mắng chửi Cố Lan Đình cả trăm ngàn lần.
Lúc này nhìn thấy hắn liền sinh tức giận, cứng rắn nói: “Gia, nô tỳ trở về sẽ tự bôi thuốc.”
Cố Lan Đình không đáp, đứng dậy bước đến trước chiếc tủ gỗ hoa lê, mở một ngăn kéo nhỏ, lấy ra một chiếc hũ nhỏ bằng sứ trắng bọc men, rồi lại quay về bên giường, khuỵu một gối xuống.
Hắn mở nắp hũ, bên trong là lớp cao dán màu trắng tinh khiết, tỏa ra mùi hương thảo dược thanh mát.
Dùng đầu ngón tay lấy một chút thuốc mỡ nhỏ, nhẹ nhàng chấm lên vết thương đang sưng đỏ rát buốt của nàng.
Vết thương bị đau, Thạch Uẩn Ngọc nhíu mày khẽ xuýt xoa.
Cố Lan Đình ngước mắt liếc nhìn nàng, thấy nàng chỉ cắn môi chịu đựng cơn đau từ vết thương, chứ hoàn toàn không hề có vẻ ngượng ngùng khi bị nam tử chạm vào chân trần, bất giác nhíu mày một cái.
Rõ ràng là không muốn theo hắn, lúc này bị hắn nhìn thấy, đụng chạm vào đôi chân trần trụi, lại chẳng hề tỏ ra thẹn thùng chút nào.
Nên nói nàng là người hồn nhiên ngây thơ, hay là kẻ phóng đãng hời hợt, bản tính lẳng lơ?
Thạch Uẩn Ngọc mà biết được suy nghĩ này của hắn, chắc chắn sẽ cười nhạo một cách vô tình, mắng hắn là tàn dư phong kiến lạc lậu.
Tâm trí Cố Lan Đình xoay chuyển trăm vòng, nhẹ nhàng xoa tán thuốc mỡ.
Thuốc mỡ ban đầu man mát, dần dần được thoa đều, quyện với hơi ấm từ lòng bàn tay hắn, từng chút từng chút thấm vào da thịt, xoa dịu đi cơn đau nhói buốt, chuyển thành một cảm giác tê mỏi chua xót.
Thạch Uẩn Ngọc rũ mắt nhìn hắn.
Ánh nến lung linh, hắt lên bóng lưng đang quỳ nửa gối của hắn.
Nam tử tóc đen chưa búi, buông thõng như dòng suối chảy xuống lớp áo lót màu trắng tuyết, hàng mi dài cụp xuống che khuất đôi mắt, thần thái bôi thuốc vô cùng chăm chú.
Trông cũng có vẻ giống người đấy chứ.
Hồi lâu sau, Cố Lan Đình mới thu tay về, đi đến bên chậu nước rửa tay, rồi lấy ra một miếng vải bông trắng sạch sẽ, nhẹ nhàng lau đi phần thuốc mỡ thừa trên đầu gối nàng, rồi xắn gấu quần xuống.
Hắn đứng thẳng người lên, thân hình cao lớn dưới ánh nến hắt xuống một bóng râm, hoàn toàn bao trùm lấy Thạch Uẩn Ngọc.
“Đêm nay cứ nghỉ lại trên chiếc giường này đi.”
Hắn liếc nàng một cái nhẹ nhàng, không nói thêm lời nào, tắm gội lại một lần nữa rồi thổi tắt đèn, lên giường nằm, rèm cũng chưa buông.
Bà tử mang chăn nệm tới, Thạch Uẩn Ngọc liền cuộn tròn trên chiếc giường nhỏ, nhắm mắt lại.
Thuốc mỡ của Cố Lan Đình quả thực có công hiệu kỳ diệu, cảm giác nóng rát ở đầu gối đã dần tan biến.
Nàng cố gắng gượng rất lâu mà không dám ngủ sâu, đề phòng hắn sẽ giở trò, trong đầu cứ không ngừng hiện lên thảm trạng của Tiền mụ mụ và Vụ Nguyệt, mỗi lần nhớ lại, cổ họng liền nghẹn đắng, lạnh sống lưng.
Mãi cho đến nửa đêm về sáng, nàng mới mệt mỏi chìm vào giấc ngủ giữa tiếng mưa rơi rả rích.
Cố Lan Đình vẫn chưa hề chợp mắt.
Hắn nghe thấy tiếng thở dài đều đặn vang lên từ bên ngoài, nằm im một lúc rồi chầm chậm mở mắt trong màn đêm.
Hắn trở mình bước xuống giường, lặng lẽ không một tiếng động đi đến bên chiếc giường nệm, đứng từ trên cao nhìn xuống gương mặt đang say ngủ của nàng, ánh mắt thâm trầm.
Hồi lâu sau, hắn khẽ cười không ra tiếng.
Thứ mà hắn muốn, xưa nay chưa từng có lý nào lại không lấy được.
Trước giờ vẫn luôn như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

