Chỉ cần một nhát đao, là có thể thoát khỏi nam nhân ác liệt này.
Thạch Uẩn Ngọc nín thở, lặng lẽ vươn tay, đầu ngón tay chạm vào chuôi đao lạnh lẽo.
Thanh đao hơi có chút sức nặng, mũi đao đang rỏ máu, ánh lên một vệt đỏ tươi giữa những ngón tay trắng nõn của nàng.
Nàng run rẩy nắm chặt chuôi đao, chậm rãi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống nam nhân đang tựa lưng vào gốc cây.
Sắc mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, mày kiếm nhíu chặt, đôi môi mỏng mất đi huyết sắc, mang dáng vẻ yếu ớt chưa từng thấy.
Bàn tay nàng run rẩy, chậm rãi vung đao lên.
Khoảnh khắc định đâm xuống, chợt thấy một con rắn nhỏ xanh biếc từ trên cành cây rủ xuống, đang trườn thẳng về phía cổ Cố Lan Đình.
Con rắn nọ toàn thân xanh biếc như ngọc phỉ thúy, cái đầu hình tam giác ngóc lên, rõ ràng là loài mang kịch độc.
Lòng bàn tay nàng rịn mồ hôi ướt đẫm, khẽ khựng lại một nhịp, bỗng chốc vung mạnh đao xuống.
“Rắc!”
Âm thanh xương cốt đứt gãy vang lên giòn giã.
Lưỡi đao cắm ngập sâu vào thân cây, cách đầu Cố Lan Đình cỡ hai tấc.
Con rắn nhỏ xanh biếc đứt thành hai đoạn theo tiếng động, rơi “lạch cạch” xuống vai nam tử, rồi lại lăn xuống đất, vẫn còn đang vặn vẹo thân mình.
“Cơ hội tốt như vậy, vì sao không động thủ?”
Thạch Uẩn Ngọc nghe tiếng thì hoảng hốt, thanh đao trong tay suýt nữa rơi tuột xuống.
Rũ mắt nhìn lại, Cố Lan Đình không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, đang lẳng lặng chăm chú nhìn nàng, ánh mắt thanh minh sáng trong như nước, nào còn nửa điểm dáng vẻ hôn mê?
Tên cẩu quan này quả nhiên đã tỉnh!
May mà nàng không ra tay.
Thứ nhất, nếu thất thủ, chắc chắn khó giữ được tính mạng. Dù cho đắc thủ, với tội giết hại mệnh quan triều đình, thiên hạ tuy lớn, nhưng há có chỗ nào dung thân cho nàng?
Thứ hai, với kẻ tâm tư kín kẽ như Cố Lan Đình, làm sao có thể không hề phòng bị mà đặt bội đao ở nơi người khác giơ tay là có thể với tới?
Nàng làm như trấn định tự nhiên, giả vờ mờ mịt không hiểu: “Động thủ cái gì cơ?”
Vừa nói vừa chỉ vào xác rắn vẫn đang co giật trên mặt đất, “Vừa rồi trên cây chợt xuất hiện rắn độc, nô tỳ sợ nó làm hại đến tính mạng của gia, dưới tình thế cấp bách đành phải mượn bội đao của gia dùng tạm một chút.”
Khóe môi Cố Lan Đình khẽ nhếch lên, cười như không cười: “Nói theo ý ngươi, bản quan ngược lại còn nợ ngươi một ân tình.”
Thạch Uẩn Ngọc mặt không đổi sắc, cúi đầu đáp: “Nô tỳ bảo vệ chủ tử vốn là bổn phận, không dám kể công.”
Nói xong, nàng xé một dải vải trắng từ vạt áo trong, ngồi xổm xuống băng bó vết thương cho hắn.
Cố Lan Đình chăm chú nhìn đôi môi đỏ mọng đang mím chặt của nàng, chợt bật cười khẽ: “Ngươi đã không muốn kể ơn, vậy có muốn ban thưởng thứ gì chăng?”
Thạch Uẩn Ngọc thầm nghĩ trong bụng “còn giả vờ cái gì chứ”, động tác buộc dây vì thế không khỏi mạnh tay thêm vài phần.
Cố Lan Đình bị đau, nhưng đến cả mi tâm cũng chưa từng nhíu lấy một cái, ngược lại cười bảo: “Cứ nói đừng ngại.”
Trong rừng nhất thời chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng chim hót líu lo, nhịp thở hai người đan xen vào nhau.
Thạch Uẩn Ngọc băng bó xong xuôi cho hắn, lại dùng mảnh vải còn thừa lau đi vết máu trên tay, lúc này mới ngước mắt nhìn thẳng vào hắn.
“Gia, nô tỳ không cần vàng bạc châu báu, cũng không thiết lăng la gấm vóc.”
Cố Lan Đình nhướng mày: “Ồ? Vậy ngươi muốn cái gì?”
Thạch Uẩn Ngọc rũ mi mắt, hàng mi dài in bóng mờ nhạt xuống trước mắt: “Chỉ cầu gia có thể tuân thủ hứa hẹn, chờ khi về lại Hàng Châu, sẽ trả lại khế ước bán thân cho nô tỳ, xóa bỏ nô tịch, trả lại thân phận tự do.”
Ý cười trên mặt Cố Lan Đình dần nhạt đi, một hồi lâu sau chẳng nói lời nào.
Thạch Uẩn Ngọc thấp thỏm trong lòng, lặng lẽ liếc mắt nhìn trộm thần sắc của hắn, lại thấy trên mặt hắn mang theo ý cười: “Yên tâm, đợi trở về Hàng Châu, sẽ thả ngươi về nhà.”
Thạch Uẩn Ngọc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trên môi nở nụ cười rạng rỡ: “Tạ ơn ân điển của gia.”
Cố Lan Đình ừ một tiếng, lại nhắm mắt dưỡng thần.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài rừng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập, các hộ vệ đã tìm đến nơi.
Thích khách kẻ thì chết kẻ bị bắt, chỉ chừa lại hai tên sống sót để mang về thẩm vấn.
Thạch Uẩn Ngọc một lần nữa lên xe, vì Cố Lan Đình và nhiều hộ vệ mang vết thương trên người, cả đoàn tạm thời hướng về dịch quán gần đó để nghỉ ngơi.
Mời đại phu đến chẩn trị xong, nán lại nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau mới ra bến tàu, chuyển sang đi đường thủy để trở về Hàng Châu.
...
Đi thuyền mấy ngày, rất nhanh đã tới Hàng Châu.
Tại chính đường hậu viện phủ nha Hàng Châu, già trẻ Cố gia đều tề tựu đông đủ.
Chính đường năm gian rộng rãi, ở giữa treo bức hoành phi do đích thân vua ban, bên dưới kê chiếc án thư gỗ đàn hương vểnh hai đầu, hai bên lần lượt bày bốn chiếc ghế bành, trên ghế trải đệm lụa xanh. Bốn góc trên mặt đất đặt các chậu băng, tỏa ra hơi lạnh lượn lờ.
Ngồi ở vị trí chủ tọa là lão thái thái mặc chiếc áo khoác tỉ giáp màu trầm hương, trán đeo đai đính trân châu, hai bên tóc mai điểm bạc, gương mặt hiền từ, chính là tổ mẫu của Cố Lan Đình.
Ngày thường lão phu nhân ở chùa Linh Ẩn ăn chay niệm phật, nghe tin đích tôn bị hành thích, bà sốt sắng đến mức suốt đêm xuống núi, một mực chờ đến khi hắn về tới nhà mới có thể yên tâm.
Ở vị trí dưới phía bên trái là phụ thân của Cố Lan Đình - Cố Tri Phong cùng mẫu thân Dung thị, còn bên phải là nhị gia Cố Tri Viễn dẫn theo gia quyến.
Mấy tiểu bối đứng hầu hai bên, ai nấy đều ăn bận gấm vóc lụa là, trâm hoàn ngọc thúy lộng lẫy, vô cùng náo nhiệt.
Trưởng tử nhị phòng là Cố Lan Hiên phe phẩy quạt xếp, lên tiếng cười nói trước: “Đại ca ở Dương Châu lại lập công lớn, lần này về kinh, e là lại sắp thăng quan tiến chức rồi? Đến lúc đó nhớ phải thiết đãi chúng ta một chầu rượu thật ngon đấy nhé.”
Nhị thái thái Vương thị lấy khăn tay che miệng cười: “Chỉ giỏi lanh mồm lanh miệng, đại ca con hiện giờ là hồng nhân đứng đầu trước mặt Thánh Thượng, lại tiếc một chầu rượu này sao?”
Nói xong bà ta nhìn về phía Dung thị, làm ra vẻ tốt bụng: “Nói ra thì đường quan lộ của Đình nhi bằng phẳng thuận lợi, nay cũng đã đến tuổi lập gia thất, tẩu tử nên lo liệu chuyện chung thân đại sự cho nó mới là việc hệ trọng.”
Dung thị mặt không đổi sắc, mỉm cười nói: “Hiên ca nhi cũng đã mười chín rồi, nên chuẩn bị khoa cử cho tốt, lập nghiệp sớm một chút thì mới mong thành gia lập thất được.”
Sắc mặt Vương thị thoáng cứng đờ: “Lý này cũng đúng này.”
Hai phòng Cố gia, chữ lót thế hệ chữ “Lan” chỉ có đúng ba nam đinh, hai nhi tử của Dung thị thì một người làm quan tới tam phẩm, một người đi tòng quân rèn luyện ở quân doanh, nghe nói cũng rất được coi trọng.
Chỉ có mỗi Hiên ca nhi nhà bà ta là văn dốt võ dát, suốt ngày ăn chơi lêu lổng, đắm chìm chốn Tần lâu Sở quán.
Cố Lan Hiên thấy ngọn lửa sắp thiêu đến đầu mình, vội vàng gấp gọn quạt lại, vỗ tay nói: “Nghe đồn Dương Châu sản sinh mỹ nhân, đại ca chuyến này đi......”
Lời còn chưa dứt, đã ha hả cười rộ lên.
Chuyện Cố Lan Đình nổi trận lôi đình vì hồng nhan ở Dương Châu có ai là không tỏ tường? Kẻ không rõ nội tình, đều cho rằng rằng hắn đã sa vào chốn ôn nhu hương.
Lão phu nhân Cố gia bỗng nhiên vê chuỗi Phật châu, cất giọng hỏi: “Nghe nói ca nhi nạp một thông phòng?”
Dung thị vội vàng trả lời: “Lão thái thái tin tức quả thật linh thông, quả đúng là có chuyện này. Nguyên do vốn dĩ không hợp quy củ, chỉ là......”
Lão phu nhân khẽ gật đầu: “Vốn dĩ chưa lập gia thất thì không nên nạp thông phòng, chỉ là đứa nhỏ này từ trước đến nay không màng nữ sắc, hiện giờ chịu khai thông tâm trí, nghĩ lại cũng coi như là một chuyện tốt.”
Bà ngừng một lát, lại buông tiếng thở dài: “Nếu hiện giờ nó đã thông suốt, con liền hao tâm tổn trí lo liệu cho hôn sự của nó một chút, nhân lúc nó về kinh thì tranh thủ xem mắt cho thỏa đáng đi.”
“Tức phụ đã rõ.” Dung thị đáp, “Đã xem qua vài nhà, đều là tiểu thư khuê các dòng dõi thư hương.”
Đang nói dở, bên ngoài truyền đến một trận tiếng bước chân, gã tiểu tư tiến vào bẩm báo: “Đại gia hồi phủ!”
Giây lát sau, một tràng tiếng bước chân vang lên.
Chỉ thấy Cố Lan Đình vận áo lụa trơn màu đen huyền điểm hoa văn chìm, ngang eo giắt đai ngọc, ý cười rạng rỡ bước vào chính đường.
Theo sau hắn nửa bước là một cô nương mặc áo khoác lụa màu nguyệt bạch, trước sau đều cúi đầu rũ mắt, người đó không ai khác chính là Thạch Uẩn Ngọc.
“Tôn nhi thỉnh an tổ mẫu.”
Cố Lan Đình mỉm cười hành lễ, rồi lại xoay sang thỉnh an phụ mẫu và thúc thẩm.
Lão phu nhân chống gậy trúc đứng dậy, kéo tay hắn xem xét từ trên xuống dưới, liên tục nói: “Đình nhi, để tổ mẫu nhìn kỹ con xem nào. Hôm đó giết thích khách, thương thế có nặng lắm không?”
Cố Lan Đình ôn tồn an ủi: “Chỉ là vết thương ngoài da thôi, làm phiền tổ mẫu phải bận lòng rồi.”
Lúc này đám tiểu bối đều tò mò đánh giá Thạch Uẩn Ngọc.
Tên Cố Lan Hiên kia lại càng nhìn đến ngây người ngốc nghếch.
Chỉ thấy mỹ nhân búi tóc như mây, khuôn mặt trái hạnh má đào, đôi mắt tựa làn thu thủy long lanh gợn sóng, thân hình thon thả yểu điệu, vẻ kiều diễm làm hoa mắt người nhìn.
Cố Lan Hiên trong lòng nảy sinh đố kỵ, thầm nghĩ một bậc tuyệt sắc này, lại để đại ca nẫng tay trên mất rồi. Sớm biết trong phủ giấu một vị mỹ nhân như vậy, ngày thường mình nên thường xuyên qua đây mới phải.
Thạch Uẩn Ngọc cảm nhận được ánh mắt không kiêng dè của hắn ta, cái nhìn dính nhớp khiến cả người nàng cực kỳ khó chịu. Nhưng lại chẳng thể trực tiếp trừng mắt đáp trả, bèn nhích lùi lại nửa bước trốn ra sau lưng Cố Lan Đình.
Cố Lan Đình dường như có cảm giác, liền nghiêng người che chắn một chút cho Thạch Uẩn Ngọc ở phía sau, ánh mắt hờ hững liếc Cố Lan Hiên một cái, sau đó chắp tay nói với tổ mẫu: “Đi đường xa phong trần, tôn nhi xin phép đi thay y phục trước.”
Nói xong, hắn liền dẫn theo Thạch Uẩn Ngọc trở về viện.
Mãi đến khi ráng chiều phủ kín bầu trời, trong phủ mới thiết lập gia yến. Phòng khách đèn đuốc sáng rực, giữa chiếc bàn bát tiên bằng gỗ tử đàn bày biện hơn mười món ăn tinh xảo như cá quế chiên xù, giăm bông rim mật, tôm xào Long Tỉnh..., đám nha hoàn túc trực đứng hầu hai bên trái phải.
Cố Lan Đình ngồi bên dưới lão phu nhân, Thạch Uẩn Ngọc đứng phía sau hắn cầm bình rót rượu và gắp thức ăn.
Trên bàn tiệc, hắn cùng phụ thân đàm luận việc triều chính, Thạch Uẩn Ngọc trước sau vẫn lặng lẽ đứng hầu, chỉ chờ đến thời điểm thích hợp mới rót rượu gắp thức ăn cho hắn.
Mấy ngày liền ngồi xe mệt mỏi rã rời, lúc này lại còn phải đứng hầu hạ, khiến eo và chân nàng đều đau nhức không thôi.
Nàng đang thả hồn lơ đễnh, Cố Lan Đình chợt nghiêng đầu bảo: “Trở về nghỉ ngơi đi, ở đây đã có hạ nhân khác hầu hạ.”
Thạch Uẩn Ngọc hơi giật mình, ngước mắt lên bắt gặp ngay đôi con ngươi mang ý cười của hắn.
Nàng thừa hiểu Cố lão thái thái là người trọng quy củ nề nếp nhất, gia yến chưa tàn mà đã cáo lui quả thực không hợp lễ nghĩa.
Nhưng Cố Lan Đình đã lên tiếng, nàng chẳng có lý do gì phải đày đọa bản thân chịu cái tội này.
Thạch Uẩn Ngọc hành lễ tạ ơn: “Tạ ơn gia săn sóc.”
Nàng nhẹ bước lui khỏi phòng khách, loáng thoáng nghe văng vẳng tiếng cười nói của nhị thái thái vọng ra: “Ây da, Đình nhi nhà ta hiện giờ quả thực cũng biết thương hoa tiếc ngọc.”
Tiếp đó là tiếng cười bỡn cợt của Cố Lan Hiên: “Cũng không biết đại ca lại là người thương hương tiếc ngọc như thế.”
Nàng khẽ bĩu môi.
Đúng thế, biết thương xót người ta, thương đến mức muốn bóp chết người ta luôn mà.
Trở về Trừng Tâm viện, nàng ngồi một mình một lát, rồi lấy từ trong tay nải ra một đôi vòng bạc chạm hoa mang về từ Dương Châu, dùng khăn cẩn thận gói bọc kỹ càng, sau đó đi thẳng ra nhà bếp phía sau tìm Trương mụ mụ.
Lúc này đang là giờ bận rộn ở nhà bếp.
Quản sự mụ mụ mắt sắc, trông thấy Thạch Uẩn Ngọc khoác áo lụa màu nguyệt bạch chậm rãi bước tới, liền vội vàng nặn ra vẻ mặt tươi cười nghênh tiếp tận cửa: “Ngưng Tuyết cô nương sao lại tới cái chốn đầy khói dầu thế này?”
Thạch Uẩn Ngọc nhàn nhạt đáp lễ: “Ta tới để tìm Trương mụ mụ tâm sự vài câu.”
Quản sự mụ mụ hiểu ý, lập tức quay sang giục Trương trù nương đang hầm canh bên bếp: “Lão tỷ tỷ mau đi đi, ở đây có bọn ta lo rồi.”
Trương trù nương lúc bấy giờ mới để ý thấy Thạch Uẩn Ngọc bước tới.
Trương trù nương cầm lấy chiếc vòng, hốc mắt đỏ hoe: “Làm phiền cô nương nhớ thương.”
Hai người tâm tình dăm ba câu chuyện riêng tư, lúc chuẩn bị rời đi, Thạch Uẩn Ngọc nắm lấy bàn tay thô ráp của bà, khẽ giọng nói: “Có lẽ ít ngày nữa thôi ta sẽ rời phủ. Chờ sau này mụ mụ cũng ra phủ rồi, ta nhất định sẽ phụng dưỡng người chu đáo.”
Trương trù nương sửng sốt đôi chút, vỗ về lọn tóc mai của nàng rồi buông tiếng thở dài: “Hài tử ngoan, chỉ cần sau này con sống tốt là được rồi.”
Thạch Uẩn Ngọc cười gật đầu đáp: “Sẽ tốt thôi.”
Thiên hạ rộng lớn thế này, nàng không tin bản thân lại sống không tốt.
Trương trù nương dường như thông qua nụ cười rạng rỡ kiều diễm trước mắt, mà nhìn thấy bóng hình đứa con gái đã quá cố của mình.
Đại gia đã thu nhận Ngưng Tuyết làm thông phòng, liệu ngài ấy có chịu dễ dàng buông tay như thế sao?
Gia yến tan, lão phu nhân cùng Dung thị gọi Cố Lan Đình đến Di Thọ đường để nói chuyện.
Bày biện trong nội đường mang đậm nét cổ kính, chính giữa treo bức tranh sơn thủy, hai bên treo câu đối chữ thếp vàng. Dưới đất trải thảm gấm họa tiết chữ Hồi, ở giữa kê một chiếc giường La Hán bằng gỗ tử đàn.
Lão phu nhân lần tràng hạt, chậm rãi cất giọng: “Nha đầu Ngưng Tuyết ban nãy, chính là đứa làm việc dưới nhà bếp trước đây, được con nạp làm thông phòng đó sao?”
Cố Lan Đình gật đầu: “Dạ phải.”
Dung thị phe phẩy chiếc quạt tròn bằng lụa dệt hoa, ra chiều suy tư: “Nàng ta có hiểu chuyện không?”
Hiểu chuyện ư? Cố Lan Đình nhớ tới dáng vẻ xảo quyệt của nữ tử ấy, khóe môi thoáng cong lên: “Tạm được ạ.”
Chân mày Dung thị giãn ra, bà mỉm cười nói: “Hiện giờ con cũng đã hai mươi ba rồi, nên cân nhắc chuyện chung thân đại sự. Nương đã nhắm hộ con vài nhà, đều là thiên kim thế gia thuộc dòng dõi thư hương.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)