"Cậu ta bỏ rơi chúng ta để đi hưởng vinh hoa phú quý rồi."
"Ừ."
"Chị đã cố ngăn hắn lại."
"Ừ."
"Tại sao?"
"Bởi vì trên đời này không thể chỉ có mình chị chịu tổn thương được."
"Tuy rất muốn phỉ nhổ hành vi của chị, nhưng em quyết định để dành nước miếng cho tên phản đồ kia."
"Nhóc nói đúng, không được nhầm lẫn thứ tự ưu tiên."
"Nào, chúng ta hãy cùng nhau phỉ nhổ Tô Nhạc."
"Chính xác, phỉ nhổ kẻ dám phản bội tổ chức."
"Phì!"
"Phì!"
Gió nhẹ thổi qua, Thời Liệt và Tống Tiểu Hi ngồi bệt trên bậc thềm, hai bóng hình đơn độc toát lên vẻ thê lương hiu quạnh. Họ nhìn trân trân về phía trước, nơi bóng lưng Tô Nhạc đang vẫy tay chào tạm biệt để leo lên xe cảnh sát.
Hai người không hẹn mà gặp, cùng mắng một câu: "Đồ phản đồ!"
Thời gian quay ngược lại mười phút trước.
Một nhân viên trật tự nhấn chuông cửa nhà họ, Thời Liệt là người ra mở cửa.
"Kìa... cái đó, chúng tôi nhận được đơn tố cáo, anh Tô Nhạc điều khiển xe cải tạo phi pháp, vi phạm nghiêm trọng luật lệ giao thông của hành tinh Hỗn Độn, bị tạm giam ba ngày." Anh ta cầm cuốn sổ trên tay, lắp bắp nói.
"Xin hỏi... anh Tô Nhạc có nhà không ạ?"
Anh nhân viên trật tự thận trọng nuốt nước miếng. Đã hơn một năm nay anh ta chưa ra ngoài thực hiện nhiệm vụ, nói có hai câu mà lắp bắp tận ba lần.
Thời Liệt ngớ người: "Tố cáo? Tố cáo gì cơ?"
Anh nhân viên mở quang não để xác minh: "Là một đơn tố cáo nặc danh."
Mắt Tô Nhạc bỗng sáng rực lên, anh nhanh chóng lao ra cửa, giơ cao hai tay đầy phấn khích: "Là tôi! Tôi chính là Tô Nhạc đây!"
Thời Liệt "xoẹt" một cái quay đầu lại, mắt sáng như đuốc. Cô và anh vốn có sự ăn ý khác thường, nhìn thấy bộ dạng đó là cô hiểu ra ngay vấn đề.
Thằng cha này vì muốn đi ăn "cơm nhà nước" mà dám tự tố cáo chính mình!
Đồ phản bội!
Anh nhân viên trật tự không ngờ kẻ bị bắt lại phối hợp đến thế, nhất thời đứng hình không biết làm gì tiếp theo. Thời Liệt chặn lại: "Các anh không có bằng chứng! Không được bắt người!"
Tô Nhạc ghé sát tai cô thì thầm: "Cho tôi một cơ hội đi, tôi vừa hack camera thấy trưa nay bọn họ ăn sườn hầm ngô đấy."
Thời Liệt cười lạnh: "Ăn mảnh mà không rủ tôi à, muốn chuồn hả, mơ đi."
"Chỉ lần này thôi mà! Tôi mới mười tám tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn." Đôi mắt màu nâu nhạt tuyệt đẹp của Tô Nhạc nhìn cô đầy thâm tình, mưu toan làm tan chảy tảng băng trong lòng cô.
Thời Liệt vẫn trơ trơ, bám chặt lấy cánh tay anh không buông: "Cậu có đạo văn lời của Tống Tiểu Hi cũng vô ích thôi. Lúc có tiền thì gọi tôi là 'bà chủ Thời', lúc hết tiền thì chạy trốn nhanh hơn ai hết. Muốn tôi buông tay á? Nằm mơ!"
Anh nhân viên trật tự sực tỉnh, đưa ra ảnh chụp màn hình từ camera giám sát: "Bằng chứng rành rành, tôi bắt buộc phải đưa anh ta đi."
Tô Nhạc lập tức bày ra bộ mặt hiên ngang lẫm liệt: "Tôi làm sai thì phải gánh chịu hậu quả tương ứng. Dạo này Cục Trật Tự đang làm căng, nếu đơn tố cáo không được xử lý mà để vị Trưởng ban mới đến biết được thì không hay. Tôi không muốn vì lý do cá nhân mà ảnh hưởng đến công tác bình thường của các anh."
Lời nói đầy ẩn ý nhắc về vị Trưởng ban Trật tự sắp nhậm chức khiến anh nhân viên biến sắc. Quả nhiên, nghe xong câu đó, vẻ nhút nhát trên mặt anh ta vơi đi hẳn, thay vào đó là sự quyết đoán để làm đúng quy trình.
Thời Liệt bàng hoàng trước sự trơ trẽn của anh ta, nhưng ngay lập tức nhận ra tình thế không thể vãn hồi, cô liền lật mặt trưng ra bộ dạng bi thống: "Không! Nhạc à! Không có cậu tôi biết sống sao đây!"
Anh nhân viên trật tự mủi lòng an ủi: "Yên tâm đi, chỉ tạm giam ba ngày thôi, không có hình phạt nào khác đâu."
"Thật không giấu gì anh, chiếc xe đó tôi cũng từng lái rồi, xin hãy bắt luôn cả tôi đi!" Thời Liệt khép hai cổ tay vươn ra, dáng vẻ sẵn sàng hy sinh đầy khảng khái.
"Bắt luôn cả cháu đi nữa!" Tống Tiểu Hi thấy rõ tình hình, lao tới ôm chặt lấy thắt lưng Tô Nhạc, gào khóc nức nở.
"Ách, tôi hiểu tâm trạng của mọi người, nhưng người nhà không thể đi cùng được đâu, cô đừng tìm cớ nữa." Anh nhân viên thở dài đầy thương cảm.
Tô Nhạc bị Tống Tiểu Hi siết đến nghẹt thở, mặt đỏ bừng cố gỡ mấy ngón tay của nhóc ra. Buông. Ra. Để. Anh. Đi!
Anh nhân viên gãi đầu, trấn an họ: "Thật ra không tệ đến thế đâu. Chúng tôi chuẩn bị ba bữa rất phong phú, chăn đệm đều mới tinh. Bữa sáng hôm nay là sủi cảo nhân ngô thịt tươi, chuẩn bị tận 80 suất. Bữa trưa có sườn hầm ngô, cà rốt trộn ngô, ngô xào thịt. Bữa tối là bánh ngô, súp ngô, cháo trứng ngô... hương vị thơm ngon, dinh dưỡng đầy đủ."
Ở hành tinh Hỗn Độn, dù là một tên lâu la cũng có thể có bối cảnh lớn, nên họ chẳng dám lơ là việc hầu hạ ăn uống. Đám tội phạm cứ việc ăn ngon ngủ kỹ coi như đi du lịch, thế nên chẳng ai buồn tìm rắc rối với họ.
Còn tại sao đột nhiên họ lại đi trêu chọc đám tội phạm? Bởi vì họ sợ tội phạm, nhưng càng sợ vị Trưởng ban Trật tự mới sắp tới thị sát hơn. Kết quả thị sát liên quan trực tiếp đến việc họ có được rời khỏi cái xó này không, nên họ đành phải bắt bừa tội phạm để lấp đầy nhà tù, che giấu sự thật là cả lũ đã mải trồng ngô suốt mấy năm qua.
Mắt Tô Nhạc bắn ra tia sáng kinh hỉ, càng ra sức gỡ tay Tống Tiểu Hi. Anh khó khăn thốt lên: "Bữa sáng... còn phần của tôi không?"
"Có có, còn chứ." Anh nhân viên gật đầu lia lịa.
Ánh mắt Tống Tiểu Hi trở nên sắc lẹm, ôm càng chặt hơn. Đừng hòng chạy thoát! Đừng hòng bỏ rơi em để đi ăn ngon một mình!
Tô Nhạc thì thầm: "Họ đối phó thị sát nên đã bắt 79 tên rồi, giờ chỉ còn đúng một cái giường thôi, nhóc kéo anh cũng vô ích."
Tiếng khóc của Tống Tiểu Hi im bặt, nhóc hé một mắt ti hí nhìn, thấy anh ta không giống đang nói dối liền nhắm mắt khóc tiếp: "Ba ba ơi! Con có thể chen chúc ngủ cùng ba mà! Từ nhỏ toàn ba dỗ con ngủ, không có ba con sống sao nổi! Con ăn ít lắm, cho con ở cùng ba ba đi!"
Anh nhân viên động lòng: "Phụ từ tử hiếu! Đúng là phụ từ tử hiếu mà!"
Đồng tử Thời Liệt chấn động. Một lũ cá mè một lứa! Đúng là một lũ cá mè một lứa!
Đối mặt với nguy cơ bị cả hai bỏ rơi, cô không chút do dự, gạt tay Tống Tiểu Hi ra rồi kéo nhóc vào lòng mình.
"Làm sao người mẹ này có thể để đứa con thơ dại vào ngục giam chịu khổ cùng ba nó được! Cứ để anh ấy đi đi! Mẹ con ta sẽ sống nương tựa lẫn nhau, ba ngày này mẹ nhất định sẽ chăm sóc con thật tốt!" Không giữ được Tô Nhạc thì ít nhất cũng phải lôi kéo được một đứa ở lại làm bạn chứ!
Tống Tiểu Hi trợn tròn mắt không tin nổi, vừa há mồm định gào tiếp thì đã bị bịt chặt miệng.
"Ưm ưm ưm! Buông... ra... Buông... ra! Để em đi! Để em đi mà!"
Thời Liệt một tay khống chế chặt chẽ cậu nhóc đang giãy giụa, tay kia giúp Tô Nhạc sửa lại cổ áo xộc xệch, thần sắc bi thương đầy u oán: "Ba nó à, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé."
"Thật là một người mẹ vừa xinh đẹp vừa kiên cường." Anh nhân viên trật tự cảm động đến mức phải quệt nước mắt.
Ngón tay Thời Liệt lướt qua cổ áo Tô Nhạc, bộ móng tay sắc nhọn lạnh lẽo áp sát ngay yết hầu – tử huyệt của anh. Ở cự ly gần, Tô Nhạc thấy rõ mồn một nụ cười lạnh lẽo nơi đáy mắt cô.
Hừ, đừng tưởng tôi sẽ để cậu đắc ý dễ dàng như thế.
Tô Nhạc vô tội chớp chớp mắt, liền nghe thấy Thời Liệt lắp bắp nói tiếp: "Nhà tôi... anh ấy mắc đủ thứ bệnh, nào là cao huyết áp, mỡ máu cao rồi cả tiểu đường nữa, tuyệt đối không được chạm vào một miếng thịt nào đâu anh ạ."
Vẻ mặt Tô Nhạc cứng đờ ngay lập tức.
Anh nhân viên ngạc nhiên: "Nhìn anh Tô đây khỏe mạnh thế mà bên trong lại suy yếu vậy sao? Nhưng mấy bệnh này vẫn ăn được chút thịt nạc chứ nhỉ?"
Thời Liệt lắc đầu quầy quậy: "Không, anh không biết đấy thôi. Mấy cái kia chỉ là bệnh nhẹ, nghiêm trọng nhất là anh ấy bị bác sĩ Uzki chẩn đoán mắc hội chứng Hatsad (Hạ Tác Đức - Hết Tác Dụng). Cái bệnh hiếm gặp này mà ăn thịt vào là sẽ... LẬP. TỨC. NỔ. TUNG. XÁC! Anh trông hiền hậu tốt bụng thế này, lúc anh ấy thèm ăn anh nhất định phải ngăn lại nhé. Anh ấy là trụ cột của cả nhà tôi đấy! Một chết là ba mạng theo luôn đó anh ơi!"
"Vâng vâng, tôi biết rồi. Anh Tô bệnh nặng thế này mà chị vẫn không rời không bỏ, tình cảm của hai người thật khiến người ta cảm động quá! Phu nhân cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giám sát anh Tô ăn cơm mỗi ngày, tuyệt đối không để anh ấy dính một hạt thịt vụn nào!" Anh nhân viên tốt bụng vừa cảm động vừa thấy trách nhiệm nặng nề trên vai, vội vàng cam đoan với cô.
Cái thá gì mà Uzki với Hatsad, cái thá gì mà phu thê tình thâm không rời không bỏ.
Bản thân "bệnh nhân nguy kịch" Tô tiên sinh đã sững sờ đến mức không nói nên lời. Nhưng vì miếng ăn ba ngày tới, anh không thể làm hỏng màn kịch của "vợ" mình được.
"Đúng là đạo cao một thước, ma cao một trượng, chị Thời vẫn cứ là chị Thời." Tống Tiểu Hi chứng kiến toàn bộ màn "chiếu tướng" Tô Nhạc nên cũng hết muốn giãy giụa, ngoan ngoãn dịch ra sau lưng Thời Liệt đứng nghiêm chỉnh, ra vẻ "chị bảo sao em nghe vậy". Nhóc bị kỹ thuật diễn tinh vi của cô thuyết phục hoàn toàn, thầm nhắc nhở bản thân sau này tuyệt đối đừng có dại mà đối đầu với cô.
"Em đợi anh về." Thời Liệt sửa sang xong cổ áo cho Tô Nhạc, còn không quên vỗ mạnh vào vai anh một phát.
Tô Nhạc đau điếng, khó khăn lắm mới quản lý được biểu cảm trên mặt.
Đây chính xác là sự trả thù trắng trợn.
Thời Liệt gật đầu cho đi, Tô Nhạc cuối cùng cũng "được như ý nguyện" bị mang đi. Nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, Thời Liệt đưa tay ôm lấy ngực, cảm giác trống trải như vừa mất đi thứ gì đó.
Tống Tiểu Hi nhẹ nhàng lay lay cánh tay cô.
Thời Liệt quay đầu nhìn nhóc.
Tống Tiểu Hi lên tiếng: "Ông lão từng bảo với em, hễ thấy ngực bí bách thì phải hét thật to những lời trong lòng ra mới nhẹ lòng được."
Động tác vuốt ngực cho xuôi khí của Thời Liệt chậm lại. Tống Tiểu Hi trao cho cô một ánh mắt khích lệ đầy chân thành.
Thế là, hai người đột nhiên đồng loạt đứng bật dậy, chụm hai tay trước miệng làm thành cái loa:
"Con chờ ba về nha, ba ba ơi!"
"Em chờ anh về nha, ba nó ơi!"
Tô Nhạc đang chuẩn bị bước lên xe thì loạng choạng, suýt nữa thì ngã nhào vào ghế ngồi.
Thời Liệt nhìn theo bóng lưng anh, bồi thêm một cú chốt hạ: "Đúng rồi! Sủi cảo nhân ngô thịt tươi cũng không được ăn đâu đấy!"
Tô Nhạc siết chặt nắm đấm, nghiến răng nghiến lợi, quay đầu lại nhìn đầy "thâm tình": "Hai, người, cứ, đợi, đấy, cho, tôi."
Anh nhân viên trật tự ngơ ngác ngẩng đầu: "Hả?"
Tô Nhạc cười giả lả: "Ý tôi là... hãy đợi anh về nhé, vợ yêu."
Chiếc xe bay của Cục Trật Tự lao đi. Thời Liệt và Tống Tiểu Hi tâm trạng cực kỳ sảng khoái, đập tay nhau chúc mừng chiến thắng.
"Yeah!"
"Mà khoan... mình đang vui vì cái gì thế nhỉ?" Thời Liệt hậu tri hậu giác nhận ra vấn đề, "Dù sao cậu ta vẫn còn cái vỏ sủi cảo để gặm, còn tụi mình thì chẳng có gì sất."
Tống Tiểu Hi: "!!!"
Nhóc con đứng hình mất vài giây rồi chậm chạp ngẩng đầu lên, nhút nhát túm lấy vạt áo cô, đôi mắt to tròn ngập nước trông đáng thương vô cùng: "Mẹ nó ơi... mẹ sẽ không để một đứa trẻ mười tuổi đang tuổi ăn tuổi lớn phải chết đói đâu, đúng không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


