Ngón tay biến thành những xúc tu mềm oặt, một con mắt còn lại chiếm gần nửa khuôn mặt, trong con ngươi lúc nhúc những con giòi, toàn thân lốm đốm mủ xanh, vàng, lam…
Khương Mịch vội xua đuổi những hình ảnh kinh tởm kia ra khỏi đầu, mới thấy đỡ buồn nôn hơn.
Dù đã sống sót suốt ba năm trong tận thế, cô vẫn không thể nào chấp nhận được những thứ đó.
Mẹ Khương và Cha Khương cố gắng hình dung, rồi bỗng rùng mình. Mẹ Khương lắp bắp: "Nghe còn kinh hơn cả zombie."
Cha Khương cau mày: "Thứ đó có nhiều không?"
Khương Mịch lắc đầu: "Phải đến khi phóng xạ bùng nổ thì mới dần xuất hiện. Nhưng… dù chỉ có một phần nghìn người biến dị, thì số đó cũng gấp mấy chục lần tổng số người sống sót sau tận thế. Hơn nữa, đó mới chỉ là người biến dị thôi."
"Còn cả động vật và thực vật nữa." Khương Mịch liếc nhìn mẹ Khương: "Ví dụ như mấy chậu hoa mẹ trồng ấy, có khi còn biến thành cây ăn thịt người khát máu ấy chứ."
Mẹ Khương hít một hơi lạnh, nhìn Khương Mịch với ánh mắt xót xa, vành mắt đỏ hoe: "Mịch Mịch… con…"
Chỉ nghe thôi bà đã thấy quá kinh khủng rồi. Vậy mà con gái bà đã phải sống trong một môi trường tồi tệ như thế suốt ba năm. Mà cũng chỉ sống được có ba năm!
Bà không dám hỏi, những tai ương này bao giờ mới chấm dứt, liệu con người có thể tái xây dựng lại nền văn minh hay không.
Những điều tồi tệ sau tận thế khiến cả gia đình chìm vào im lặng, bầu không khí trở nên nặng nề.
Khương Mịch cười, ngồi xuống bên cạnh mẹ Khương, ôm lấy cánh tay bà rồi nũng nịu: "Cha mẹ đừng lo. Con có đầy kinh nghiệm sống sót rồi. Lần này, cả nhà mình sẽ sống thật tốt, sống đến khi loài người tìm thấy tia sáng hy vọng. Nhất định chúng ta sẽ được thấy cảnh thái bình thịnh vượng!"
Mẹ Khương ôm chặt lấy cô, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Lúc này bà chẳng muốn nghĩ gì cả, chỉ mong con gái được bình an. Bà sẽ làm mọi thứ vì con.
Cả nhà lặng lẽ tiêu hóa những tin tức này. Cha Khương là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ông lau vội những giọt nước mắt không biết rơi từ lúc nào, nở một nụ cười tươi rói, khiến những nếp nhăn nơi đuôi mắt càng thêm hằn sâu. Ông đứng lên, vừa khoác tạp dề vừa nói: "Gần chín giờ rồi mà chúng ta vẫn chưa ăn gì cả. Mau nói xem mọi người muốn ăn gì nào. Cha làm cho mọi người. Giờ chúng ta vẫn còn một nơi sạch sẽ để cha trổ tài đấy, phải tranh thủ thôi."
Mẹ Khương bật cười trước vẻ hài hước của ông, không còn chìm đắm trong đau buồn nữa. Bà véo yêu ông một cái rồi mắng: "Ông già chết tiệt!"
"Tôi muốn ăn Phật nhảy tường. Ông làm được không?"
"Làm chứ! Chẳng lẽ con gái chúng ta không có nguyên liệu gì hay sao?" Cha Khương cười hì hì, quay sang nháy mắt với Khương Mịch. "Mẹ con muốn ăn Phật nhảy tường. Hai đứa muốn ăn gì?"
Khương Mịch vờ suy nghĩ rồi đọc một tràng tên món ăn: "Con muốn ăn vịt quay, ngỗng quay, gà nướng..."
"Thôi thôi thôi!" Cha Khương cầm dao phay chạy từ bếp ra, trừng mắt nhìn cô: "Cái con bé này, ngứa đòn rồi phải không?"
Mẹ Khương cười nghiêng ngả. Khương Mịch nhún vai, chu môi làm mặt quỷ, rồi cười hì hì chạy đến bên cạnh Cha Khương, vừa xắn tay áo vừa nói: "Con phụ cha một tay!"
Khương Tầm ngồi trên sofa nhìn cảnh đó, vẻ mặt vốn điềm tĩnh cũng dịu lại, ánh mắt ánh lên ý cười khi nhìn gia đình quây quần bên nhau.
Trong bữa tối, Khương Mịch nhìn một bàn đầy ắp những món ăn thơm ngon, đẹp mắt rồi thở dài: "Sau này chỉ còn nước dự trữ để nấu ăn thôi."
Có vẻ khu chung cư Vịnh Trăng Khuyết dùng nước ngầm, nên đến hôm nay nước máy mới phát hiện có dấu hiệu ô nhiễm nhẹ. Nhưng dù không bị ô nhiễm, nguồn cung cấp nước cũng không kéo dài được bao lâu nữa.
"Chúng ta… có nên nhắc nhở những người khác không?" Mẹ Khương khẽ hỏi, rồi lại thở dài: "Thôi vậy. Giờ bên ngoài toàn phóng xạ, mất nước cũng chẳng biết là tốt hay xấu nữa."
Không có nước, người ta chỉ sống được ba ngày. Nhưng với phóng xạ và nguồn nước ô nhiễm, có khi còn chẳng sống nổi ba ngày ấy chứ.
Khương Mịch gắp một miếng cơm, vừa ăn vừa điềm tĩnh nói: "Nhà mình không phải đấng cứu thế, cũng không có khả năng đó. Trong thời buổi ô nhiễm hạt nhân này, mọi thứ đều là đồ tiêu hao."
Từ ồn ào náo loạn, khu chung cư dần trở nên im ắng. Cũng có người gõ cửa nhà cô, mong đổi chút đồ dùng. Khương Mịch không từ chối ai cả. Dù họ đưa vàng bạc đá quý chẳng có tác dụng gì trong tận thế, cô vẫn đổi cho họ những thứ họ cần.
Tin nhà 2603 có thể đổi được gạo và nước nhanh chóng lan truyền trong số những người sống sót ở khu chung cư. Bị uy hiếp bởi súng và gạo, hầu hết mọi người đều kìm nén lòng tham, tuân theo nguyên tắc trao đổi để lấy đồ dùng từ tay cô. Nhưng cũng có những kẻ phát điên. Khương Mịch không chút lưu tình, giơ súng bắn chết ngay.
Khi thấy cô giết người thật, không ai dám có bất kỳ hành động sai trái nào trước mặt cô nữa. Khương Mịch rất hài lòng với hiệu quả "giết gà dọa khỉ" này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)