"Đương nhiên rồi. Ngoài đến ngắm trai đẹp, còn có rất nhiều người muốn vào tập đoàn Lâm thị sau khi tốt nghiệp đó."
"Tập đoàn Lâm thị tốt thế cơ á? Thế còn Hằng Viễn thì sao? Có ai muốn vào không?" Hạ Văn Khê nổi hứng, muốn thăm dò ý kiến của sinh viên về tập đoàn Hằng Viễn.
"Đương nhiên là có chứ Văn Khê. Hằng năm, trường mình đều có rất nhiều người nộp hồ sơ vào cả Lâm thị lẫn Hằng Viễn, nhưng nghe nói yêu cầu cao lắm, không dễ vào đâu. Tốt nghiệp đại học thì phải có thành tích thật tốt mới được."
Hạ Văn Khê im lặng. Hóa ra với cái lý lịch hiện tại của cô, cô còn chẳng vào nổi Hằng Viễn ấy chứ.
Lúc hai giờ bốn mươi, hội trường ồn ào bỗng trở nên im ắng.
"Oa, đẹp trai thật sự! Chẳng phải đây là tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết hay sao?"
Lâm Thâm tiến vào giữa đám đông. Anh có bờ vai rộng, eo thon, dáng người cao ráo, dù không nhìn mặt thì chỉ cần nhìn dáng thôi cũng đủ thấy nổi bật rồi.
Hạ Văn Khê nghe Cận Văn Dao nói: "Đến cả viện trưởng của chúng ta đứng cạnh anh ấy trông cũng như một món đồ chơi nhỏ xíu mà thôi."
Đúng là quá đáng!
Hạ Văn Khê giơ tay chụp một tấm ảnh rồi gửi cho Hạ Văn Thanh:
[Sao anh không phải là cựu sinh viên ưu tú?]
[Anh khiêm tốn thôi.]
Hạ Văn Khê đảo mắt rồi cất điện thoại đi.
Đúng ba giờ chiều, buổi tọa đàm bắt đầu. Ban đầu, Hạ Văn Khê cứ tưởng những buổi nói chuyện thế này chỉ toàn "canh gà" nhạt nhẽo, ai ngờ những gì Lâm Thâm nói lại khá thú vị. Chỉ cần nghe tiếng cười của mọi người là biết ngay.
Trong bài phát biểu của mình, Lâm Thâm không hề đưa ra những khẩu hiệu sáo rỗng mà kể lại rất nhiều ví dụ thực tế.
Anh kể rằng hồi mới vào công ty, vì quá căng thẳng nên khi gặp khách hàng anh đã uống rất nhiều nước, lại ngại đi vệ sinh nên suýt chút nữa đã khóc.
Anh kể chuyện này để động viên mọi người đừng lo lắng nếu sự nghiệp hay việc học hành không được suôn sẻ.
Cách này quả thực rất hiệu quả. Mọi người đều cảm thấy thì ra "tổng tài bá đạo" cũng có lúc ngốc nghếch như vậy, vậy thì việc mình làm chưa tốt cũng là điều bình thường thôi.
"Một ông chủ vừa thú vị vừa đẹp trai thế này, tớ cũng muốn nộp hồ sơ xin việc."
Hạ Văn Khê nghe Cận Văn Dao nói vậy thì cười: "Không phải cậu định về thừa kế xưởng của bố cậu à?"
"Trong xưởng làm gì có ai đẹp trai lại hài hước như thế."
"Nhưng giờ anh ấy thế thôi, đợi đến khi làm ông chủ của cậu thật rồi thì có khi lại khác đấy."
[Hạ tiểu thư, hôm nay Lâm Tuấn Anh đã có lời lẽ khiếm nhã với cô. Nếu cô không bận thì lát nữa tôi sẽ bảo nó đến xin lỗi cô. - Lâm Thâm.]
[Tôi rảnh. 17:30, McDonald's ở cổng trường.]
[Được.]
Nghe xong buổi tọa đàm, Hạ Văn Khê tạm biệt bạn cùng phòng rồi một mình ra khỏi cổng trường, đi thẳng đến McDonald's đối diện. Cô đến khi chưa đến giờ hẹn nên đã gọi một đống đồ ăn.
Hạ Văn Khê thảnh thơi ngồi ăn, còn Lâm Tuấn Anh thì vô cùng bực bội.
"Chú à, sao cháu phải đi xin lỗi? Cháu có nói sai đâu. Cô ta vốn dĩ không phải con ruột nhà họ Hạ, cứ tưởng mình là đại tiểu thư thật."
"Bố mẹ cậu dạy cậu thế đấy à? Dùng thân thế để công kích người khác, đạo đức của cậu để đâu?"
Lâm Tuấn Anh quả thật hơi sợ người chú đang nắm quyền này: "Thôi thì coi như cháu không nên nói câu đó đi, nhưng cô ta cũng chửi cháu rồi, bao nhiêu người nghe thấy! Hơn nữa, xin lỗi thì thôi đi, còn bắt cháu đến McDonald's ở cổng trường, người ra người vào mà bắt cháu xin lỗi cô ta, cháu còn mặt mũi nào nữa?"
"Ra là cậu vẫn biết sĩ diện? Lâm Tử Kiên đang chán ở Guinea, cậu tốt nghiệp thì sang đó chơi với anh họ đi. Ở đó không ai biết cậu, cậu tha hồ mà sĩ diện."
...
"Bạn học Hạ Văn Khê, chuyện hôm nay là tôi sai. Tôi không nên nói những lời đó. Xin cậu tha thứ cho tôi."
"Tôi không nghe rõ."
Lâm Tuấn Anh muốn nổi đóa, nhưng vừa ngước mắt lên đã thấy ánh mắt của chú mình, lại nghĩ đến người anh họ đang ở tận Châu Phi xa xôi, anh ta đành ngoan ngoãn nhắc lại lời xin lỗi.
"Được rồi, lần này nghe rõ rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
