Hiện tượng này chủ yếu xảy ra ở vùng sâu, vùng xa."Cái Khiết sinh ra ở vùng sâu vùng xa cho nên không quá rõ ràng về điều này, những người dân trong làng của cô ấy khi kết hôn đều không đăng ký kết hôn, chỉ tổ chức đám cưới.“Tôi và anh ta cũng không tính là kết hôn thật, đúng không ?”Tô Vân Thiều lắc đầu phủ nhận, cô chỉ cử một người bình thường đưa ra ví dụ giải thích: “Theo lý mà nói, giữa hai người thật sự có hôn ước.
Từ khi cô bắt đầu chấp nhận hôn ước kia, cô đã chính thức trở thành vợ của hắn.”Cái Khiết chỉ thấy việc này thật hoang đường, nhấc tay lên thề: “Tôi thề tôi chưa từng kí loại khế ước nào như vậy!”Tô Vân Thiều hơi cúi đầu, khẽ cười một tiếng: “Không phải tất cả các loại khế ước đều được ghi chép bằng bút.
Đây thật sự là khế ước, từ lúc cô sử dụng sính lễ mà người nhà của hắn chuẩn bị cho hắn cưới vợ, lúc đó khế ước đã hoàn thành rồi.”“Tôi đã nói rất nhiều lần, tôi thật sự không nhận sính lễ!” Cái Khiết nói tới mức cảm thấy bực mình, sau khi lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy, trên mặt đã lộ rõ vẻ không kiên nhẫn.Tô Vân Thiều đã nhắc nhở cô ta đến mức này, Cái Khiết không muốn nói, cô cũng lười quản, vậy nên lập tức rời đi.
Lôi Sơ Mạn và Triệu Tình Họa bị bỏ lại phía sau cũng nhanh chân đuổi theo, Thiết Như Lan tiễn mọi người ra ngoài.Bên dưới lầu, Tần Giản và Bách Tinh Thần chờ không bao đã thấy ba người các cô đi xuống, cảm thấy rất kinh ngạc, mới vừa đi qua đã thấy Cái Khiết nôn nóng đuổi theo ở phía sau.“Cô đừng đi, cô vẫn chưa giúp tôi giải quyết chuyện này!”Tô Vân Thiều chỉ nói một câu a di đà phật: “Phật nói, có nhân tất có quả, Phật còn nói, chỉ độ người có duyên.”Cái Khiết: ???Rốt cuộc cô là người của bên nào vậy?Trong lúc Cái Khiết đang rối rắm liệu Tô Vân Thiều có đáng tin cậy hay không, năm người bọn họ đã nhân cơ hội chạy mất.Bên trong học viện mĩ thuật có vài nơi phong cảnh rất đẹp, nếu bọn họ đã tới chi bằng trước khi trở về cùng ngắm nhìn cảnh đẹp trước đã.Địa điểm tham quan đầu tiên chính là hồ hoa sen.
Nụ sen giữa tháng năm đang còn đợi nở, so với những đóa sen đã nở rộ càng có thêm một loại cảm giác e ấp ngượng ngùng.
Giống như một cô gái đang dùng khăn che mặt, càng khiến người ta muốn tìm hiểu đến cùng.Vì phòng ngừa sinh viên không cẩn thận rơi vào hồ mà chết đuối, nhà trường đã giăng kín đèn khắp bốn phía của hồ sen.
Giữa màn đêm tối tăm tạo nên một cảnh tượng độc đáo.“Thật xinh đẹp!” Triệu Tình Họa ngắm cảnh đẹp không nhịn được mà cảm thán.“Tuy chỉ là một cái hồ sen, nhưng có đủ cảnh sắc bốn mùa xuân hạ thu đông lại thêm phong cảnh ban đêm cũng đủ cho sinh viên trong học viện vẽ thật lâu.”Tô Vân Thiều thầm thở dài trong lòng: Nếu có sinh viên nào đó chạy ra đây lúc giữa đêm nhìn thấy quỷ nước, càng vẽ được nhiều hơn..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)