"Vậy có cần tôi giúp cô liên hệ công an không?"
Anh liên hệ có lẽ sẽ dễ dàng hơn, Lâm Tri nhanh chóng thay đổi chiến thuật một chút: "Cũng được, ở huyện tiếp theo, nếu anh liên hệ được với đồn công an địa phương thì bảo họ chú ý tình hình xung quanh chiếc xe này. Tôi sẽ không gặp nguy hiểm tính mạng đâu, đợi đến lúc đối phương ra tay thì hãy ra bắt giữ."
Hà Viễn: "... Ai muốn hại cô?"
Lâm Tri: "Anh chị họ của chồng quá cố. Nếu công an địa phương mà anh liên hệ không tin, không thụ lý thì cũng chẳng sao, tôi có phương án dự phòng."
Thế thì chẳng phải càng nên ở nhà à, sao cô còn chạy ra ngoài để cho bọn họ hại?
Hà Viễn thực sự sắp phát điên: "Không đi chiếc xe này nữa có được không?"
Anh quan tâm cũng là lẽ thường thôi nhỉ? Lâm Tri nghĩ, phần lớn người ở đây đều lương thiện. Trước đây còn cùng nhau đối mặt với bọn cướp ở biên giới, chuyện đó ở Mạt Thế cũng được coi là thâm giao rồi.
Lâm Tri rất khách sáo với anh: "Đối phương muốn hại chết tôi, tôi cho bọn họ một cơ hội tìm cái chết. Tài xế đang giục khởi hành rồi, tôi phải về xe đây."
Nói xong cô đi vòng sang phía bên kia để trở lại xe khách.
Chu Thành Phong cảm thấy không ổn, quyết định mang tình hình điều tra trước đó cùng với sự việc gặp hôm nay báo cáo cho Chính ủy. Bất kể trên người vị hôn thê này đã xảy ra chuyện gì, cô phải được sống.
...
Thôi đừng nghĩ đến anh nữa, tập trung vào chuyện của mình trong chuyến này đi.
Xe chạy thêm bốn tiếng nữa, trời đã sẩm tối thì đến điểm đến tiếp theo. Cách thị trấn huyện khoảng một cây số, một tiếng "bùm" vang lên, lốp xe bị thứ gì đó đâm thủng. Mọi người hoảng hốt trong lúc xe rung lắc, tài xế xuống xe kiểm tra rồi làu bàu leo lên: "Thủng lốp rồi, phải vào huyện tìm người đến sửa. Mọi người muốn ở lại trên xe hay mang đồ theo tôi vào huyện ăn uống chút gì?"
Lái xe suốt bốn tiếng, nhiều người không nhịn được nữa, vả lại đây tuy bảo là gần đến huyện nhưng chẳng phải vẫn chưa đến đó sao, ở lại trên xe cũng thấy sợ, thế là mọi người đều xuống xe, chuẩn bị đi bộ vào huyện.
Lâm Tri cũng xuống. Cái huyện này trông cũ kỹ hơn huyện trước nhiều, buổi tối trên phố chẳng có mấy bóng người. Lâm Tri cũng không biết Hà Viễn có liên hệ được với đồn công an bên này không.
Tài xế cầm một gói đồ đưa cho Lâm Tri: "Cô gái, tôi phải đi tìm linh kiện, gói này là đồ của người thân tôi, ngay căn nhà ngoài cùng phía trước kia thôi, cô giúp tôi mang qua đó được không?"
Lâm Tri nhìn quanh quất, không thấy ai để ý cảnh này, cô gật đầu: "Được, tôi đi ngay đây."
Hắn ta đã nhẫn nhịn suốt cả quãng đường rồi. Con tiện nhân, sức lực có lớn đến mấy cũng không nhanh bằng đạn đâu!
Tài xế nghĩ gì trong đầu Lâm Tri đều đã biết rồi, hóa ra hắn ta chính là đứa con trai thứ ba của Vưu Mãn Đệ, vốn là tài xế ở bến xe. Nhà họ Chu đã bỏ tiền mua chuộc để hắn ta thay thế vào chuyến xe này, hắn ta muốn báo thù cho hai người anh trai.
Lâm Tri không hề sợ hãi, lúc gõ cửa, tên họ Vưu này đã vào nhà bằng cửa sau. Cửa mở hé một khe nhỏ, một họng súng đen ngòm dí sát trán Lâm Tri: "Vào đi!"
Lâm Tri bước vào, họng súng vẫn chỉa thẳng giữa trán. Ở đây quản lý súng đạn rất nghiêm, từ giây phút ten họ Vưu chĩa súng vào cô, hắn ta coi như xong đời rồi.
Chu Chấn Minh cầm một sợi dây thừng từ trong phòng bước ra, cười đắc ý vì mưu kế đã thành: "Lão tam, lần này coi như tôi đã giúp anh báo thù. Theo tôi thì cứ lấy dây thừng siết cổ cho chết, rồi ra sườn đồi phía sau đào cái hố thật sâu mà lấp là xong chuyện."
Vưu lão tam không đồng ý: "Chu Chấn Minh, anh cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Là chị gái anh càu nhàu trước mặt mẹ tôi, muốn mượn đao giết người, nên mới có chuyện của mấy anh tôi sau này."
Chu Chấn Minh sợ hãi món đồ đoạt mạng trên tay hắn ta: "Chuyện đó lát nữa chúng ta bàn sau, cứ trói nó lại đã."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)