Khương Xuân thấy Tống Thời An nhai kỹ nhuốt chậm, cái bánh bao thứ hai mới ăn được một miếng, không kiên nhẫn chờ hắn ăn xong đứng dậy luôn
Tùy tay đem cái bát mình mới ăn xong bỏ vào chậu trên kệ bếp, sau đó nói với hắn
“Lát nữa chàng ăn xong tào phớ nhớ để cái chén vào đây lát nữa xong việc ta rửa.”
Nói xong không đợi hắn đáp lại liền đẩy cửa ra ngoài
Cô xốc lên lớp vải dầu ngoài hành lang, đem cái nia đậu nành mở ra phơi cho khô
Thôn Cây Liễu ở Tề Châu phủ thuộc về Tề Lỗ địa giới, lúc này Ngô còn chưa được truyền từ châu Mỹ về nên ở khu vực này cây nông nghiệp trồng là tiểu mạch và đậu nành đan xen nhau
Khương gia là đồ tể, công việc chính là giết heo, đồng ruộng trong nhà không nhiều lắm chỉ có ba mẫu ruộng
Lúc Khương Xuân xuyên đến đây đúng lúc vào mùa thu đậu nành, là do làm việc với cường độ cao quá nên đã làm nguyên chủ mệt chết
Cực cực khổ khổ thu đậu nành về, thừa dịp thời tiết đang nắng cô phải nhanh tay tuốt hạt mới được
Bằng không chẳng may trời không chiều lòng người đúng thời điểm mấu chốt lại cho trận mưa thì hỏng hết việc
Đem ba mẫu đậu nành phơi ở trong sân, cô lấy một cây gậy gỗ to và dài ở trong nhà kho ra, đập mạnh vào đồng đậu nành đang phơi nắng trong sân để tách hạt ra khỏi vỏ
Đây là công việc rất tốn sức, cường độ lao động cao như vậy dù sức khỏe của cô hơn người thì cũng chỉ kiên trì liên tục được ba mươi phút rồi mệt thở hồng hộc ra.
Cô ngồi bệt luôn trên mặt đất, dùng ống tay áo lau mồ hôi, ở trong lòng phun tào; “Ai bảo mày biết truyện làm ruộng, hiện tại hay rồi, gặp báo ứng bị ông trời ném đến đây làm ruộng”
Làm ruộng văn kỳ thật là những dòng chữ hư ảo, tùy tiện trồng hoa màu là được mùa, tùy tiện trồng chút lương thực là chất đầy nhà kho
Hiện tại cô chỉ có tách vỏ của ba mẫu đậu nành thôi mà đã mệt như chó chết rồi, mỹ nhân hay không mỹ nhân chứ. Hiện tại mệt như vậy thì bao nhiêu tâm tư kiều diễm cũng bay màu hết, chỉ nghĩ nằm bẹp xuống đất ngủ một giấc chán thì dậy.
Đang nghỉ ngơi, cổng nhà đột nhiên vang lên tiếng “kẽo kẹt” môt cái, cánh cổng bị đẩy ra
Khương Xuân còn tưởng rằng lão cha Khương Hà của cô về cơ. Đưa mắt nhìn sang là bà nội Lý thị.
Cô chào hỏi; “nãi nãi”
Lý thị có một đôi mắt nhỏ hẹp giống với Lưu bà tử
Hiện tại hai con mắt nhỏ đang nhìn chằm chằm đậu nành trên mặt đất của cô, tấm tắc khen
“đậu nành nhà ngươi nhìn tốt nhỉ, so với nhà nhị thúc ngươi thì tốt hơn nhiều”
Khương Xuân lập tức cảnh giác lên nói
“nhà ta chính là ruộng ở bờ sông cần tốn tiền giá cao mới mua được, nếu ngay cả ruộng loại trung của nhị thúc mà trồng đều không bằng thì ai còn mua ruộng?”
Cô cố tình dùng nhấn mạnh từ “giá cao mua”
Nhưng không có tác dụng
Lý thị trực tiếp đi thẳng vào vấn đề
“Ngươi đừng lười biếng, đập nhanh lên, đập xong gói cho ta hai đấu ta mang đến nhà Lý quả phụ đổi đậu hủ ăn. Nhà người khác một cân đậu nành đổi một cân đậu hủ, nhà ngươi khả năng chỉ cần dùng 8 lạng là đổi được một cân rồi”
Khương Xuân; “….”
Một đấu ở đại chiu tương đương với mười năm cân, hai đấu là 30 cân
Lão thái bà này há mồm là đòi lấy 30 cân đậu nành nhà cô, quả thực chính là công phu sư tử ngoạm mà
Khương Xuân hừ nhẹ một tiếng âm dương quái khí nói
“Ta đang lo không biết tới nhà ai mượn đậu nành để mang đi ép một thể đây, hay là nãi nãi ngài thương cháu rể của ngài một chút bảo nhị thúc cho nhà ta mượn 180 cân đậu nành để ép dầu .”
Lý thị chỉ vắt cổ chày ra nước, tức khắc xù lông lên
“Được lắm Khương Xuân . mày không hiếu thuận nãi nãi thì thôi còn muốn hút máu nhà nhị thúc mày, lòng đen tối thật đấy.”
Khương Xuân cười lạnh; “năm đó ông nội để lại hai mươi mẫu đất, ngài đã chia cho nhị thúc mười mẫu còn mười mẫu để dưỡng lão, làm cha ta rời nhà tay trắng, như vậy không đen tối à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)