Bất kể là Khương Xuân hay nguyên chủ thì kỹ năng nấu nướng đều bình thường nhưng do nguyên liệu nấu ăn tươi ngon, ngỗng là nuôi thả tự nhiên, lại dùng thuần bếp củi để nấu cho nên món ăn còn rất ngon miệng
Một nồi thịt ngỗng to đùng, Khương Hà ăn khoảng bốn phần, còn thừa sáu phần vào bụng Khương Xuân hết, cộng thêm với năm cái màn thầu đen nữa
Như vậy mà Khương Hà vẫn kinh ngạc:
“Hôm nay Xuân nương ăn hơi ít”
Tống Thời An: “….”
Như này mà còn ít à?
Một bữa cơm này của nàng ấy bằng một tiểu thư khuê các ở kinh thành ăn ba bốn ngày cộng lại đấy.
Dù Khương Hà có thương con gái cũng không thể trợn mắt nói dối như vậy được chứ, quả thật là làm hắn không biết nói gì nữa.
Dùng xong cơm chiều, Khương Xuân rửa sạch bát đũa rồi lại dùng nồi đất nấu thuốc cho Tống Thời An
Trời đã hoàn toàn tối rồi, Tống Thời An lại muốn chép sách nên tìm Khương Xuân để lấy nến đốt, Khương Xuân liếc mắt nhìn hắn:
“Ngọn nến à? Chàng cho rằng nhà chúng ta là gia đình giàu có chắc?”
Cô từ xó nhà lấy ra một cái đèn dầu, đốt lửa xong đưa cho hắn nói:
“Đây, chỉ có đèn dầu mà thôi, chàng dùng tạm đi, làm gì thì làm nhưng đừng viết chữ”
Nói đến đây, tầm mắt cô lại rơi xuống đôi mắt phượng hẹp dài của hắn, cười hì hì nói:
“Phu quân, mắt đẹp như vậy mà bị đèn dầu làm hỏng rồi thì phí phạm của trời quá”
Trong lòng của Tống Thời An vẫn chưa bị mấy lời đùa giỡn này của nàng làm dao động, ngược lại là trong lòng lặp đi lặp lại bốn chữ “Phí phạm của trời” này
Khương Xuân một chữ to không biết, chẳng những có thể đọc được câu nói trong sách “luận ngữ”, còn có thể xuất khẩu thành thơ, dùng thành ngữ rất lưu loát.
Không thể nói là không quỷ dị được.
Tuy rằng trong lòng nghĩ trăm lần cũng không ra nhưng hắn vẫn không biểu hiện ra ngoài, duỗi tay nhận lấy đèn dầu.
Đầu mũi ngửi thấy mùi thuốc nồng đậm, hắn nhìn về phía có ánh lửa, ba viên gạch xanh xếp thành một cái bếp lò giản dị, nồi đất trên bếp đang sôi ùng ục, tỏa hương ra bốn phía.
Thuốc này là nấu cho mình
Hắn rũ xuống đôi mắt, sau đó nói nhẹ nhẹ: “Làm phiền rồi”
Trên mặt Khương Xuân lập tức nở nụ cười như hoa:
“Phu quân đúng là sẽ săn sóc người, có những lời này của phu quân thì bỗng nhiên ta cảm thấy chân ta không mỏi nữa, eo ta không đau nữa, có thể nấu thuốc cho phu quân một trăm năm nữa cũng được”
Nấu thuốc một trăm năm?
Đây không phải là miệng quạ đen nguyền rủa chính mình bị bệnh triền miên à?
Tống Thời An nhìn cô một cái rồi cầm đèn dầu quay lại tây phòng
Khương Xuân vỗ đầu mình một cái, nhìn xem, lại nói linh tinh cái gì không biết nữa.
Dù ảo não vì nói sai nhưng vẫn phải lấy thuốc ra múc vào trong bát bê vào tây phòng cho Tống Thời An, đặt bát thuốc còn bốc hơi lên bàn, cười dặn dò:
“Phu quân, cẩn thận đang nóng đấy”
Tống Thời An cũng không bực nàng, nghe tiếng vậy thì gật đầu một cái
Chọc đến Khương Hà phát hỏa nói cô phá của, nhà người khác thì chỉ cần một cái dùng đến lúc hỏng mới mua cái khác còn nhà của bọn họ thì trước kia hai cha con dùng chung một cái chậu gỗ, hiện tại thì cô đi mua tận bốn cái về nhà.
Gia đình kiểu gì mà có ba người dùng tận bốn cái chậu gỗ chứ.
Khương Xuân da mặt dày, bị mắng cũng không sao cả, vào tai này ra tai kia, dù sao thì chậu gỗ cũng mua về rồi, ông có thể mang trả lại cho người ta được chắc? không chịu được mất mặt như vậy đâu.
Quả thực là Khương Hà cũng không có biện pháp nào với Khương Xuân cả, cô nấu nước xong, bê một chậu nước ấm vào phòng cho cha ngâm chân, lại bê cho Tống Thời An một chậu.
Cô đặt chậu nước ở dưới chân gần đuôi giường, lại thấy chén thuốc ở trên bàn đã được uống hết liền duỗi tay cầm lại đây, đang định đi ra ngoài thì lại dừng bước chân.
Trẻ con biết khóc mới có sữa ăn, cô cảm thấy mình “khóc” còn hơi ít
Vì thế cô duỗi tay về sau lưng, vừa đấm lưng đấm eo vừa than ngắn thở dài:
“Từ trấn trên trở về nhà, ta vừa chưng màn thầu lại nấu cơm chiều, xong lại còn nấu thuốc rồi nấu nước ngâm chân nữa, không được nghỉ ngơi lúc nào. Nha hoàn ở gia đình giàu có cũng không mệt như vậy, dù sao thì nha hoàn chỉ làm một công việc được giao không giống ta làm bao nhiêu việc như vậy, hơn nữa nha hoàn người ta còn có tiền lương hàng tháng ta đây không chỉ không có lương mà mỗi tháng còn phải tốn đi mất vài lượng bạc nữa”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
