Một lát sau trong miệng hừ nhẹ một tiếng, vác lên cái sọt đi ra chợ buổi sáng để nhặt đồ thừa
Khương Xuân lắc đầu cười khẽ, mở ra cổng nhà Lưu bà tử rồi đem đồ vật như dao, thớt, bàn, ghế từ tây sương phòng mang ra cửa để chuẩn bị bày hàng
Lưu bà tử là con gái của em họ của mẫu thân Khương Hà, cũng là biểu dì (dì họ) của Khương Hà, là dì bà của Khương Xuân
Nhà của bà vừa đúng lúc nằm trên mặt đường họp chợ này
Khương Hà liền thuê vị trí ở cửa nhà bà để bày sạp bán thịt
Lưu bà tử này cũng là người đáng thương, phu quân chết sớm, chính mình làm bà vú trong nhà phú hộ để nuôi một con trai một con gái khôn lớn
Ai ngờ con trai thì hy sinh khi làm thủy thủ trên biển, con gái thì lại chạy chốn cùng người khác không biết đi đâu
Vì muốn về sau có người cho mình dưỡng lão tống chung mà nhận nuôi một bé trai bị người nhà bỏ rơi, kết quả là nuôi đến năm 16 tuổi người ta lại đi tìm về nhà cha mẹ đẻ.
Đại khái là phát hiện ra là dựa lúi núi lở, dựa nước nước trôi nên chỉ có tiền bạc trong tay là đáng tin, cho nên Lưu Bà tử chỉ muốn tiết kiệm tiền
Khương Xuân vừa mới bày thịt heo lên bàn đã có khách đến hỏi mua
Mặt bôi son chát phấn nhưng mà kỹ thuật không quá quan cho nên là nhìn hai má như hai đít khỉ vậy, vương bà mối lắc lắc khăn lụa trên tay, lắc lư đi tới
Đến chỗ sạp, bà ta khoa trương mà đánh giá xung quanh một chút, bóp giọng nói nói
“Khương Xuân, sao lại chỉ mình cháu ở đây, cha cháu đâu?”
“phập” Khương Xuân ném con dao phay mạnh xuống thớt, lạnh lùng nói;
“có mua thịt không? Không mua thì tránh ra, đừng trậm trễ việc buôn bán của ta”
Đều là người yêu tiền nhưng Lưu bà tử là dựa vào chính mình nỗ lực kiếm tiền, còn Vương bà mối này luôn dựa vào mấy chiêu đường ngang ngõ tắt.
Ở trong vòng mười tám dặm quanh cái Hồng Diệp trấn này, phàm là mấy người đàn ông trong tay có chút tiền bạc đều là người hầu dưới váy của bà ta
Trong tay có mấy đồng tiền, đã chết vợ, trong nhà chỉ có một con gái – Khương Hà, tự nhiên là đối tượng bị Vương bà mối theo dõi, muốn gả cho ông làm vợ kế
Đáng tiếc Khương Hà là người đứng đắn , đối với sự câu dẫn của vương bà mối không dao động trước sau như một
Như vậy càng làm cho tinh thần hiếu thắng của Vương bà mối lên cao, lâu lâu lại tới sạp thịt của nhà ông lắc lư, xem có cơ hội có thể đem người bắt đến tay hay không
Vương bà mối quăng cái khăn, âm dương quái khí nói;
“ai nha, tiểu nương tử này, xuống tay giết lợn dã man thì thôi lại còn nói chuyện thô lỗ như vậy, cẩn thận tương lai gả không….”
Lời nói đến một nửa, nhìn thấy Khương Xuân búi tóc kiểu phụ nữ đã có chồng, đầu lưỡi quẹo sang một bên nói tiếp;
“Số cũng khổ nếu cha cháu nguyện ý cưới ta người này có thể làm nữ chủ nhân vào cửa làm mẹ kế của cháu thì cháu cũng không đến mức tìm một ma ốm người ở rể.”
Cô khinh thường mà xuy một tiếng, nói
“ở nhà bà gõ bàn tính thì cả thôn Cây Liễu đều nghe tiếng rồi”
Cưới bà làm vợ kế, rồi để cho bà ta đem kế nữ là cô đây bán đổi tiền, rồi lại đem của cải của Khương gia bọn họ moi bằng sạch xong thuận tiện cho Khương Hà đội mấy cái mũ xanh à?
Khương Hà tuy thành thật nhưng lại không ngốc
Liền tính chính mình không có xuyên đến đây thì trong nguyên tác Khương Hà cũng không liên quan gì đến Vương bà mối cả.
Vương bà mối trừng mắt nhìn Khương Xuân một cái, lười nói chuyện với cô mà không giải quyết được gì, lắc mông rời đi.
ma ốm người ở rể kia vừa nhìn đã biết là người mệnh ngắn rồi, chờ bà ta gả vào Khương gia, chờ ma ốm kia tắt thở bà liền đem Khương Xuân bán cho lão gia trong huyện thành làm tiểu thiếp
Khương Xuân tuy rằng miệng độc lại tàn nhẫn nhưng diện mạo lại vô cùng xinh đẹp, người trên trấn đều gọi cô là “thịt heo Tây Thi”
Bộ dáng tốt như vậy mặc dù chiêu người ở rể rồi nhưng nhất định vẫn có thể bán được giá tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)