Trong tương lai khẳng định muốn đòi lại gấp đôi thậm chí gấp 180 lần từ Tống Thời An mới được
Từ cửa hàng tranh chữ ra tới, Khương Xuân mới chú ý đến cách vách cửa hàng tranh chữ là cửa hàng trang sức mà cạnh cửa hàng tiền trang
Cô quyết đoán dùng hệ thống đánh dấu ở đây
‘Đinh! ở tiền trang huyện Hồng Hiệp đánh dấu thành công đạt được 6 đồng bạc’
‘Đinh! ở “ cửa hàng trang sức huyện Hồng Diệp” đánh dấu thành công đạt được một đôi hoa tai vàng, một cái vòng bạc’
Một lượng bạc tương đương với một ngàn văn tiền, 6 đồng bạc tương đương với 600 văn, đúng là không thiếu.
Dù sao hai cha con bọn họ mỗi ngày giết một con heo trừ phí tổn đi mỗi ngày cũng chỉ kiếm được hơn một trăm văn tiền mà thôi.
Mà cửa hàng trang sức còn được thưởng lợi hại hơn, vậy mà được một đôi hoa tai vàng, cùng với một cái vòng tay bạc.
Nếu mang đi hiệu cầm đồ bán thì cũng được 8 lượng mười lượng bạc
Hoàn toàn có thể đem phí tổn khám bệnh của Tống Thời An bù trở về, còn có thể dư lai vài lượng bạc.
Khương Xuân lập tức vui vẻ ra mặt, khóe miệng sắp nhếch đến quai hàm rồi
Tống Thời An kinh ngạc nhìn nàng một cái
Là bị chính mình mua giấy, mực đắt quá kích thích nên bị điên rồi à?
Khương Xuân “bị điên” ôm eo của hắn, đem hắn ôm lên trên xe la
Sau đó tháo dây xe la vừa tháo vừa cười hì hì nói
“chúng ta đến tiệm rèn đi, mua cho chàng một cái chảo sắt chuyên môn dùng để xào rau ăn”
Tống Thời An; “….”
Lại một lần nữa bị nàng bế lên xe la
Dâm phụ này quả thực là… quả thực là không biết liêm sỉ.
Hắn thật sự không nghẹn lại hỏa khí, tức giận nói;
“Không cần ngươi hỗ trợ, chính ta có thể lên xe được”
Không kéo gần quan hệ thì sau này sao có thể dính thơm lây của hắn được
Quả thực chính là nghe không hiểu tiếng người, Tống Thời An chán nản, lại lần nữa xoay người không để ý đến nàng
Khương Xuân không để bụng, đem xe la đuổi đến tiệm rèn Triệu gia, cũng mở hệ thống đánh dấu
‘Đinh! ở tiệm rèn huyện Hồng Diệp đánh dấu thành công đạt được một đao đốn củi,, một cái kéo’
Đao đốn củi và kéo? Khá tốt khá tốt
ở cổ đại sắt rất quý hiếm. một cái chảo sắt vài lượng, có chút gia đình một cái chảo sắt truyền lại mấy đời, cái nồi bị thủng vá đi vá lại đều luyến tiếc mang đến tiệm rèn để đúc lại
được một cái đao chẻ củi và một cái kéo tuy không dùng được nhưng có thể mang đến tiệm rèn để thợ rèn nung thành gia cụ khác cũng tốt , có thể tiết kiệm không ít tiền đâu đấy.
cho nên lúc cô nhìn thấy một cái chảo sắt có hai lỗ thủng, thợ rèn chào giá một đồng bạc một lượng, Khương Xuân cũng chưa dị nghị, sảng khoái mua luôn
Tống Thời An giương mắt nhìn cô một cái
lần này không biết là lần thứ bao nhiêu Khương Xuân làm hắn giật mình rồi
mặc dù hướng về vị trí phu nhân Nội các thủ phụ trong tương lai, nàng có thể làm đến nước này cũng là một nhân vật ghê gớm
kiếp trước Khương Xuân chán ghét hắn bao nhiêu, trong lòng hắn rõ ràng
đó chính là hận không thể làm hắn đi chết đi, xưa nay còn không thèm giả vờ chút nào
cho lên mặc dù sống lại một đời, Khương Xuân khác trước nhưng hắn cũng không quá tin tưởng Khương Xuân có thể có hàm dưỡng được bao nhiêu
chẳng lẽ chết một lần nên đổi tính à?
Đến tột cùng là như thế nào, nhất thời hắn vô pháp đoán được, chỉ có thể ám binh bất động theo dõi mà thôi
Rốt cuộc tình trạng thân thể của hắn bây giờ đi hai bước liền thở không ra hơi, mặc dù hắn muốn hành động thì cũng không động được.
“Tiền thuê xe la của lí chính 20 văn”
“phí vào thành hai người bốn văn”
“Tiền khám bệnh 20 văn, bốc thuốc 3 lượng bạc”
“Giấy và mực 110 văn”
“Chảo sắt 1 lượng 1 tiền”
“Cơm trưa 10 văn, mì chay 5 văn tổng cộng 15 văn”
Sau khi ăn xong cơm chiều, Khương Xuân ngồi xếp bằng trên giường đất móc ra túi tiền bắt đầu đếm ngón tay tính sổ
Không đếm ngón tay không được, ở đây một là không có bàn tính, hai là không có giấy bút, chi tiêu thượng vàng hạ cám rất nhiều, nàng muốn tính nhẩm cũng tính không được.
Đếm ngón tay một lúc, cô mới tính xong
“Hôm nay tiêu tổng cộng 4 lượng bạc và 269 đồng tiền”
Cô giương mắt nhìn về phía Tống Thời An đang ngồi trên giường đất. mèo khen mèo dài đuôi nói
“Nuôi chàng đúng là quá phí tiền, cũng là do tâm địa của ta lương thiện. nếu là người khác thì không bỏ được tiêu tiền cho chàng nhiều như vậy đâu, sớm đem chàng đuổi ra khỏi nhà rồi”
Tống Thời An đang dùng một cái kéo cùng loang lổ rỉ sắt sửa chữa bút lông
Cái bút lông này hắn nhìn thấy từ hôm trước, cũng không biết từ đâu ra, bị tùy ý vứt bỏ ở cửa sổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


