Gã đàn ông mặt chữ điền tên là Lý Minh.
Thời trẻ, gã từng phạm tội, ngồi tù mười năm. Sau khi ra tù, mới phát hiện thế giới đã thay đổi đến mức gần như không còn nhận ra.
Theo lời khuyên của gia đình, gã đi làm shipper giao đồ ăn, nhưng công việc vất vả, thu nhập lại bèo bọt, chỉ vài ngày gã đã bỏ việc.
Trong thời đại linh dị sống lại, lòng người hoảng loạn.
Những ngành nghề đen mọc lên như nấm, tỷ lệ tội phạm tăng vọt.
Cảnh sát dồn toàn bộ nguồn lực để xử lý quái đàm liên tiếp xuất hiện, và sự kiện ác tính của dị năng giả không thuộc về chính phủ.
Còn những vụ mất tích do con người gây ra, bởi vì thiếu chứng cứ, nên dần dần bị quy về quỷ vật gây nên.
Người dân vẫn tin vào chính nghĩa trên giấy, còn tội phạm lại biết cách lợi dụng chính điều đó để làm việc xấu.
Lý Minh cũng vậy, những ý nghĩ đen tối trong gã lại trỗi dậy.
Đúng lúc, một người tự xưng là bà đồng tìm đến, giới thiệu cho gã một phi vụ béo bở.
Đó chính là giới thiệu bạn gái cho con trai một doanh nhân giàu có.
Con trai của vị doanh nhân này vừa qua đời và vẫn còn độc thân.
Khi còn sống, hắn ăn chơi trác táng, lại đang theo đuổi một cô gái.
Chết rồi, gia đình vẫn muốn tiếp tục.
Lý Minh vừa nghe đã hiểu.
Đây là minh hôn, muốn tìm vợ cho con trai ở dưới của ông ta!
Gã không hề ngạc nhiên, ở quê gã, loại làm ăn này không hề xa lạ.
Ban đầu còn dùng xác chết, sau này không đủ thì bắt đầu mua thông tin từ bệnh viện, từ trên mạng, sau đó ghép ngày sinh tháng đẻ, rồi thuê người gây tai nạn.
Đúng vậy, trước khi xã hội rối loạn, đã có không ít người phất lên từ thứ lợi nhuận bẩn này.
Mà bây giờ, ma quỷ đã được xác nhận là tồn tại, người giàu càng sợ con cái cô độc dưới âm phủ.
Sợ mồ mả bất an, sợ ảnh hưởng đến vận khí và sự thịnh vượng của gia tộc.
Vì thế, càng điên cuồng hơn.
Minh hôn có hai loại:
“Sinh tử hôn” và “tử tử hôn”.
Mà lần này, gia đình kia chỉ đích danh muốn người chết đưa qua.
Giá tiền đủ để Lý Minh tiêu xài nửa đời sau.
Gã không do dự lập tức đồng ý, thậm chí còn kéo theo đứa em họ Hoàng Tuấn, một kẻ hơn ba mươi tuổi, thất bại toàn tập.
Nhưng ngay khi nhìn thấy ảnh cô gái mục tiêu, ánh mắt Lý Minh thay đổi.
Một nữ sinh đại học xinh đẹp như vậy, giết luôn thật đáng tiếc.
Ý nghĩ bẩn thỉu nhanh chóng nảy sinh, gã phải thỏa mãn dục vọng của mình trước đã.
Chơi chán rồi giết, sau đó lặng lẽ giao hàng, thần không biết quỷ không hay.
Camera giám sát của trạm xe buýt đã bị hỏng, lại còn vắng người, là địa điểm lý tưởng để gã ra tay.
Để chắc ăn Lý Minh còn mang theo dao, phòng trường hợp cô gái chống cự quá dữ dội thì một nhát là xong, bớt việc.
Nhưng gã không ngờ, con mồi lại tự mình bước lên một chiếc xe buýt có quỷ, muốn kéo hai người chết cùng mình, khiến Lý Minh trợn tròn mắt.
Chưa kịp phản ứng, một giọng nói vang lên.
“Các người... còn chưa bỏ tiền xu.”
Người bán vé đứng giữa lối đi.
Khi bà ta nói, từng mảng phấn trắng bong ra khỏi mặt, lộ ra hai má đỏ ửng bên dưới, đôi môi chỉ tô ở chính giữa, cảnh tượng vừa kinh khủng vừa rợn người.
Mặt Lý Minh trắng bệch, cười không nổi nữa, lắp bắp hỏi:
"Điện thoại, thanh toán bằng điện thoại được không?"
“Không nhận được.”
Người bán vé giơ điện thoại lên, màn hình đen trắng, thời gian dừng lại từ hai mươi năm trước.
“Không có... mã QR.”
Tên đàn em phía sau hoảng loạn nói:
“Không có tiền! Bây giờ chúng tôi xuống xe được không?”
Người bán vé không trả lời.
Chỉ nhìn chằm chằm vào họ.
Rồi miệng bà ta từ từ kéo dài, khóe môi nứt ra càng lúc càng rộng.
Cho đến khi vết rách lan đến tận mang tai, máu rỉ ra, phần miệng dưới chảy xệ xuống cổ, như thể toàn bộ khuôn mặt... sắp rơi xuống.
“Không có tiền... thì dùng mạng...”
Người bán vé còn chưa nói hết chữ “trả” thì một giọng trẻ con vang lên:
“Dì ơi... cháu trả cho họ.”
Bên cạnh lối đi, một bé gái mặc váy đỏ, đi giày đỏ, từ trong túi chậm rãi rút ra hai tờ tiền đỏ tươi.
Tiền dính đầy máu, trên đó in rõ ràng bốn chữ: Ngân hàng Thiên Địa.
Mí mắt Lý Minh giật liên hồi.
Người bán vé cau mày, ánh mắt đầy khó chịu nhìn bé gái, nhưng cuối cùng vẫn bước tới nhận lấy minh tệ.
"Mày... không cần... hai kẻ chết thay.”
Giọng nói khác vang lên.
Một nam sinh trung học, toàn thân ướt sũng, ôm chặt quả bóng đá trong tay.
Nước không ngừng nhỏ xuống từ người cậu ta, tụ lại thành vũng dưới chân, mùi tanh của cá chết bốc lên nồng nặc.
“Đập chứa nước Tứ Hà... gần hơn công viên giải trí.”
Cậu ta ngẩng đầu, đôi mắt âm u.
“Lần này... đến lượt tao.”
Không khí trong xe lạnh thêm vài phần.
Những điểm dừng mà bọn chúng nhắc tới chính là nơi chúng chết.
Chiếc xe buýt này không phải chở người, mà là đi tìm kẻ chết thay cho người đã khuất
“Điểm dừng tiếp theo...”
Một giọng phụ nữ khàn khàn vang lên.
“Bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ Vẻ Đẹp Tâm Hồn... các bác sĩ sẽ đến... đưa họ đi.”
Người nói là một phụ nữ trung niên ngồi cạnh cửa sổ đội mũ rộng vành.
Dưới chân bà ta là một chiếc túi giấy màu nâu, in tên bệnh viện “Bệnh viện phẫu thuật thẩm mỹ Vẻ Đẹp Tâm Hồn”.
Bà ta vẫn luôn cúi đầu, giờ đây mới chậm rãi ngẩng lên, Lý Minh lập mới phát hiện khuôn mặt bà ta quấn kín băng gạc, chỉ lộ ra đôi mắt, mí mắt đầy sẹo chằng chịt.
Cổ cũng bị quấn kín, máu thấm ra nhuộm đỏ lớp vải trắng.
Mỗi lần nói, bà ta lại ho khan một tiếng, âm thanh cứ như có đờm ngàn năm trong cổ họng.
Sau câu nói của bà ta, sắc mặt bé gái váy đỏ và nam sinh ướt sũng đồng loạt thay đổi, hiện lên vẻ sợ hãi cực độ.
Nghe đến đây, toàn thân Lý Minh và Hoàng Tuấn lạnh toát.
Ai trả tiền vé cho họ... chính là người mua mạng của họ.
Hai tờ minh tệ đỏ tươi kia là giá của cái chết.
Ngay lúc này, Lý Minh nhìn thấy Giang Tễ.
Cô đang ở hàng ghế cuối, cằm tựa lên lưng ghế trước, ánh mắt sáng rực nhìn về phía họ.
Thấy gã nhìn sang cô còn lè lưỡi làm mặt quỷ.
“Con mẹ nó...!”
"Đúng là người phụ nữ đáng hận!"
Lý Minh tức đến méo mặt, thậm chí quên cả sợ, gã chỉ thẳng vào cô:
“Dựa vào cái gì cô ta không cần trả tiền?”
Người bán vé quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn gã.
Bà ta bước đến trước mặt Giang Tễ chìa tay ra:
“Cô... còn chưa mua vé.”
Giang Tễ rất thành thật trả lời:
“Tôi không có tiền.”
Nụ cười của người bán vé tách dần ra, miệng há rộng như muốn nuốt trọn đầu cô.
Ngay lúc này, Giang Tễ nghiêng đầu, chỉ về phía nam sinh ướt sũng.
“Cậu em trai.”
“Cho chị mượn ít tiền.”
“Lát nữa chị đốt lại cho cậu.”
Không khí… im lặng một giây.
Nam sinh nhìn cô, ánh mắt u ám.
“Dựa vào cái gì?”
Giang Tễ mỉm cười,giọng nói nhẹ tênh như đang tán gẫu chuyện thường ngày:
"Bởi vì lần trước chị nghe lén được.”
“Viện trưởng Hoàng của bệnh viện Vẻ Đẹp Tâm Hồn nói...”
“Da cậu bị chảy xệ, chuẩn bị kéo cậu về làm phẫu thuật căng da toàn thân.”
Cô nghiêng đầu, nhìn sang người phụ nữ băng gạc.
“Không tin... hỏi chị gái xinh đẹp kia xem?"
Nam sinh hoảng sợ quay lại nhìn người phụ nữ trung niên.
Nghe “chị gái xinh đẹp”, lớp băng trên mặt người phụ nữ khẽ giãn ra.
Nghe thấy Giang Tễ thực sự quen biết viện trưởng Hoàng, trông không giống nói dối, bà ta chậm rãi gật đầu.
Nam sinh ướt sũng lập tức hoảng loạn.
“Không... không thể nào...”
Nước trên người cậu ta chảy càng nhiều hơn, nhỏ giọt xuống tạo thành một vũng trên mặt đất.
“Phải làm sao... phải làm sao...”
Giang Tễ vỗ ngực, giọng đầy chân thành:
“Cho chị mượn tiền”
“Chị nói giúp cậu vài câu.”
“Chị quen thân với viện trưởng Hoàng lắm.”
Cô nháy mắt.
“Chị chính là người mẫu thẩm mỹ được bệnh viện ông ấy đặc cách tuyển dụng đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

