Khuôn mặt điển trai của người đàn ông dần trở nên mơ hồ.
[Kiểm tra đo lường đến tiềm thức của kí chủ bị xâm phạm, có kích hoạt chế độ riêng tư và bảo mật không?]
“?” Giang Tễ lập tức tỉnh táo.
Đối với người xuyên thư tự do sở hữu sức mạnh phi phàm cùng thế giới khoa học kỹ thuật tương lai.
Thứ đáng sợ nhất không chỉ là kẻ địch, mà còn là sự nghi ngờ từ cả hai phía chính phái và phản phái.
Còn hệ thống, thứ bình thường gần như không có cảm giác tồn tại, lại có một tác dụng khác, chính là ứng phó khi họ bị cưỡng chế thôi miên hoặc tiềm thức bị xâm phạm.
Có thể đủ tự do thao túng cảnh trong mơ, đây chính là năng lực đặc thù của [Vi Sinh Điệp], thành viên trong nhóm nhân vật chính.
Rõ ràng, sau hàng loạt thẩm vấn và kiểm tra toàn diện, Cục Điều Tra đã quyết định dùng đến sức mạnh phi phàm để tiến hành bước xác nhận cuối cùng.
Trong tình huống bình thường.
Một người vừa trải qua hai phó bản quái đàm tàn bạo, hoang đường và đầy ám ảnh, tâm lý bị dồn nén chưa kịp giải tỏa, sẽ đúng sự thật tái hiện ở cảnh trong mơ.
Những ký ức kinh hoàng sẽ không ngừng khuếch đại cảm xúc tiêu cực trong lòng.
Ngay cả khi ngoài đời có thể giữ được vẻ bình tĩnh, thì trong giấc mơ, việc che giấu sơ hở gần như là không thể.
Đặc biệt là kẻ đã bị quỷ vật ô nhiễm.
Dù ngoài đời có vô tội thật thà đến đâu, cảnh trong mơ cũng sẽ trở nên tuyệt vọng và dị dạng.
Từng tia máu xoắn xuýt vặn vẹo, màn sương đen lan tràn vô tận, cùng những con quái vật bằng xương bằng thịt hiện hình từ sợi dây ý thức rối loạn méo mó.
Giống như một bài kiểm tra đồng hồ nước trong giấc mơ, không thể gian lận.
Chậc chậc, đãi ngộ này ngay cả Giải Vũ cũng chưa từng có.
Giang Tễ khẽ nhíu mày, biểu cảm phức tạp.
Không hiểu sao, cô lại có cảm giác Ứng Hoài đang như một con chó điên, bám chặt lấy cô cắn xé truy đuổi không buông.
Không lạ khi phe quỷ dị sẵn sàng trả giá lớn để loại bỏ hắn.
Trực giác của người đàn ông này đáng sợ đến mức khiến người ta phải dè chừng.
Giang Tễ liếc nhìn không gian thông tin xung quanh.
Nơi này vốn là một phiên bản nhà hàng người mẫu nam, được thiết kế hoàn toàn theo gu thẩm mỹ cá nhân của cô.
Người bình thường không thể kiểm soát giấc mơ.
Nhưng cô thì khác, có hệ thống, có thương thành, không có gì là không thể.
Cô suy nghĩ một lát, rồi thản nhiên nói:
“Hệ thống, kiểm tra cho ta những đạo cụ trong thương thành có thể ngụy tạo cảnh mơ, chọn món rẻ nhất.”
Muốn xem giấc mơ của cô phải không?
Được thôi.
Muốn xem bao nhiêu, cô cho xem bấy nhiêu.
Đừng khách sáo.
Đây là lần đầu tiên A Kim bước vào giấc mơ của người khác.
Nhưng cảnh tượng trước mắt hoàn toàn khác với tưởng tượng của cậu.
Không có chung cư Lệ Hoa u ám tĩnh mịch.
Không có trận chiến sinh tử ở nhà ăn số 4.
Mà là... ký túc xá nữ sinh.
Ngoài cửa sổ, hàng cây ngô đồng xanh mướt vươn cao, gió đêm nhẹ nhàng lướt qua.
Từ phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
Trong phòng, Giang Tễ ngồi ngay ngắn trước bàn học, tay cầm một cuốn sách.
Ký túc xá của Đại học Đồng Hoa là phòng tiêu chuẩn bốn người, lúc này chỉ có mình cô.
A Kim không nhịn được giơ ngón tay cái:
“Không nói chuyện khác, tâm lý của Giang Tễ vững thật đấy!”
Ít nhất, sau một ngày tiếp xúc, cậu ta cũng hiểu rõ, cô gái này không phải kiểu người bình thường.
Cậu đã tận mắt thấy cô vừa thoát khỏi quái đàm đã đi ăn bánh kếp, còn tập tễnh đến nhà ăn số 4 ăn mì.
Bây giờ thì vừa trải qua sinh tử, thân thể còn bị giữ trong đồn cảnh sát...
Mà trong mơ, lại đang yên ổn ngồi học bài?
Người đàn ông đầu trọc xăm trổ nhìn một lúc, cạn lời nói:
“Cô ta cầm sách ngược.”
"..."
Thị lực như thế này mà đòi làm điều tra viên? Về quê trồng rau còn hợp hơn.
“Điều này có ẩn ý gì không? Ám chỉ giấc mơ bị đảo ngược à?”
Đứng bên cạnh anh ta là một cô gái tóc ngắn mặc đồng phục học sinh, mái bằng dày và thẳng, trông non nớt như học sinh trung học.
Vi Sinh Điệp sắc mặt bình thản nói:
“Trước đây, tôi từng hỗ trợ điều tra một vụ án ở thành phố Lăng Hải, đó là giấc mơ của một học sinh nam ngược đãi mèo.”
“Ban đầu, chỉ là một siêu thị bình thường, cảnh tượng giống hệt ngoài đời thực.”
“Nhưng khi giấc mơ tiến triển đến nửa đêm, thì cây kẹo mút trong miệng cô bé biến thành một con mắt mèo, phát ra tiếng rắc rắc.”
“Các ma-nơ-canh bắt đầu mọc lông, dính đầy máu.”
“Còn khu thịt tươi như thịt lợn, thịt bò, thịt gà, thịt vịt đều biến thành những con mèo con bị lột da khi còn chưa cai sữa.”
Không khí xung quanh chợt lạnh đi.
Giọng điệu của Vi Sinh Điệp lạnh lùng, không chút cảm xúc:
“Sau đó, em gái của cậu ta đã chết.”
“Bác sĩ pháp y tìm thấy một con mắt mèo chưa phân hủy trong cơ thể cô bé.”
A Kim rùng mình, da gà nổi đầy cánh tay.
Cậu vội vàng lùi xa Vi Sinh Điệp, người có sở thích kể chuyện kinh dị với vẻ mặt tỉnh bơ.
Rồi tiến lại gần Ứng Hoài, cố gắng chuyển hướng chú ý sang ký túc xá nữ trước mắt.
Đó là kiểu giường tầng quen thuộc, phía dưới là bàn học.
Hai giường đã bỏ trống, nhưng tấm bảng tên ở góc trên bên phải vẫn chưa được gỡ xuống.
Trên đó viết, Tô Linh, Trần Tiểu Mân.
Hai nạn nhân trong quái đàm Chung Cư Lệ Hoa.
Giường của Giang Tễ nằm gần ban công, chếch đối diện phòng tắm.
Bàn học bên dưới dán đầy sticker màu hồng, tạo nên cảm giác ấm áp, đáng yêu.
Trái ngược hoàn toàn với chiếc giường phía trên được che kín bằng rèm hoa, như cố ý ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Thông thường, tinh thần càng căng thẳng, giấc mơ sẽ càng méo mó và trừu tượng.
Nhưng giấc mơ của Giang Tễ, từ đầu đến giờ lại chân thực đến đáng sợ.
Ngay cả nội dung bài tập cô đang làm, cũng hoàn toàn trùng khớp với thực tế.
Sau khi quan sát một vòng, không ai tìm ra bất kỳ điểm nào trái với quy luật tự nhiên.
A Kim thật sự bái phục.
Trải qua hai lần cận kề cái chết trong quái đàm, mà tâm lý cô lại giống như vừa đi dạo hai căn nhà ma trong công viên giải trí.
Không biết nên gọi là vô tư hay là thần kinh thép nữa.
Ứng Hoài đứng một bên, tay đút túi.
Ánh mắt anh dừng lại trên cánh cửa tủ quần áo của Giang Tễ, nơi chi chít những dòng chữ nguyền rủa được viết bằng bút dạ đỏ đen.
Ánh mắt lạnh nhạt, không gợn sóng.
Vi Sinh Điệp liếc đồng hồ:
“Từ trường của giấc mơ đang bắt đầu thay đổi.”
A Kim lập tức phấn chấn, cuối cùng cũng đến phần quan trọng, cậu sắp biết được dục vọng và chấp niệm sâu nhất trong lòng Giang Tễ.
Ngay lúc này, giữa tiếng nước chảy róc rách từ phòng tắm, một giọng nói khàn khàn, lạnh nhạt vang lên:
“Giang Tễ, lấy khăn tắm.”
“???”
Tất cả mọi người sững lại.
Đây là biến đổi giấc mơ của cô mà họ đang chờ đợi sao?
A Kim nhìn trái, nhìn phải.
Thấy đồng nghiệp vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, cậu ta chỉ có thể lặng lẽ cắn khăn tay, tự trách mình thiếu hiểu biết.
Quấy rầy rồi, là cậu chưa từng trải thôi.
“Ăn uống và dục vọng... vốn là bản năng của con người, cũng không phải, khụ khụ... không thể hiểu được…”
Cậu lẩm bẩm, giọng ngày càng yếu.
Khoan đã, giọng nói này sao lại quen thế?
Ứng Hoài khẽ nhíu mày.
Một linh cảm không lành thoáng qua.
Chỉ thấy Giang Tễ đang ngồi trước bàn học, khuôn mặt xinh đẹp bỗng đỏ bừng, từ gò má lan đến tận vành tai.
Cô ngượng ngùng đứng dậy, lấy một chiếc khăn tắm màu hồng sạch sẽ từ trong tủ, rồi chậm rãi bước về phía phòng tắm.
Cô giơ tay gõ cửa một cách cứng nhắc.
Cạch.
Cánh cửa từ bên trong mở ra.
Hơi nước ấm áp tràn ra ngoài, mang theo mùi sữa tắm thoang thoảng.
Giang Tễ đột ngột mở to mắt.
Những người đang quan sát cũng đồng loạt mở to mắt.
Người đàn ông đứng trong phòng tắm, mái tóc đen ướt sũng, rối nhẹ hơi xoăn, che khuất một nửa đôi mắt đen sâu thẳm.
Khóe môi anh cong lên nụ cười đắc ý, như vừa thực hiện một trò đùa dai.
Chiều cao gần hai mét khiến không gian vốn đã chật chội càng thêm ngột ngạt.
Hơi nước làm làn da nhợt nhạt của anh ửng lên một tầng đỏ nhàn nhạt.
Từ khuôn mặt lạnh lùng yêu nghiệt ấy.
Ánh nhìn lướt xuống...
Là bờ vai rộng.
Đường nét xương quai xanh rõ ràng.
Xuống dưới nữa là đường eo săn chắc.
Tám khối cơ bụng và nhân ngư tuyến.
Còn có phình phình nhô lên kia...
Không khí bỗng trở nên kỳ lạ.
Không biết là ai... khẽ nuốt nước bọt.
Ứng Hoài trong phòng tắm khẽ cười, giọng lười biếng:
“Đẹp không?”
Cùng lúc đó, một giọng nói âm trầm vang lên phía sau họ:
“Đẹp không?”
Ba người trong đội chiến đấu bị mê hoặc lập tức tỉnh táo, lắc đầu như điên.
Ngẫm lại không đúng, rồi gật đầu lia lịa.
Sau đó cứng đờ tại chỗ.
Thấy mặt Ứng Hoài càng ngày càng đen, ba người trong lòng kêu rên không thôi.
Xong rồi.
Chọn thế nào cũng chết.
Ai mà không biết lão đại là người thù dai nhất chứ!
Ứng Hoài cười khẩy.
Ánh mắt lạnh lẽo rơi xuống cô gái đang cầm khăn tắm đứng sững trước cửa.
Dưới ánh nhìn của anh, một dòng máu đỏ tươi chậm rãi chảy xuống từ sống mũi cô.
Người đàn ông đẹp trai trong phòng tắm, dùng đôi chân dài chống đỡ, bước tới một bước, chống tay lên khung cửa.
Giọng nói lạnh lùng trầm thấp:
“Muốn vào không?”
“... Cùng nhau?”
Đôi mắt mèo của Giang Tễ sáng rực.
Nốt ruồi nơi khóe mắt như cũng ánh lên tia sáng lấp lánh.
“Có... thể sao?”
Ngay khoảnh khắc cô sắp gật đầu.
Bùm!
Toàn bộ giấc mơ, như bị một lực vô hình nghiền nát, vỡ tan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Má ơi, chuyện tình của chị Tễ và anh Hoài cảm lạnh quá đi!
Phía sau còn cảm lạnh hơn nhiều bạn ạ...

-593460.png&w=256&q=75)

