“Đã nói là phân nhà thì không thể tay trắng đuổi người ra ngoài, ít nhất cũng phải chia cho bọn con cái gì chứ?” Tô Tĩnh Di cố nén giận, hỏi.
Bà cụ Lục lạnh nhạt: “Trong bếp còn nồi niêu xoong chảo thì chia cho ít, còn tủ áo, giường gỗ trong phòng tụi bây cũng mang đi luôn. Cho tụi bây hai ngày, nhanh chóng dọn khỏi nhà đi!”
Giờ bà chẳng muốn sống chung dưới một mái nhà với thằng con cả vong ân bội nghĩa này nữa.
“Thế còn tiền? Tiền trong nhà chẳng lẽ không có phần của bọn con?” Tô Tĩnh Di tức tối.
“Tiền trong nhà liên quan gì đến tụi bây? Tụi bây có từng đưa đồng nào không? Ăn chực ở chùa cả đống năm, tao còn chưa bắt tụi bây trả lại tiền sinh hoạt là may rồi, còn mơ chia tiền? Mặt dày vừa thôi!” Bà cụ Lục xỉa xói.
“Mẹ, con là trưởng tử trong nhà, mẹ đối xử với con như vậy có hợp không?”
“Hợp chứ sao không? Mày làm anh mà không ra anh, suốt ngày tính toán từng mét đất của nhà này, tao còn phải giữ thể diện cho mày à?”
Tô Tĩnh Di tức đến nghiến răng: “Mụ già chết tiệt! Giờ bà đối xử với tụi tôi như vậy, sau này bà già rồi đừng mong tụi tôi phụng dưỡng!”
“Bốp!” Lời vừa dứt, Tô Tĩnh Di đã bị tát một cái rõ đau vào mặt.
Lâm Duyệt Dao lắc lắc bàn tay bị đánh đến tê rần, hừ! Biết thế nên dùng đế dép mà phang cho rồi, đỡ phải đau tay.
Bà cụ Lục vốn định ra tay, ai ngờ Lâm Duyệt Dao lại nhanh như chớp.
“Lục Vân Phàm anh là người chết à? Thấy người ta bắt nạt tôi mà cũng không biết bênh à?”
Ánh mắt lạnh lùng của Lục Vân Phàm rơi thẳng vào người Lâm Duyệt Dao: “Vợ thằng hai, em đúng là quá vô phép. Dù chị dâu em có sai đi nữa thì cũng là chuyện của anh là chồng cô ấy dạy bảo, đâu đến lượt em ra tay đánh người?”
Lục Vân Triệt bước lên trước, chắn Lâm Duyệt Dao lại phía sau lưng mình: “Anh cả, anh không nghe thấy lúc nãy chị dâu đã bất kính với mẹ thế nào à? Lúc chị ấy chỉ thẳng vào mặt mẹ mà chửi, sao anh không thấy anh đứng ra? Giờ quay qua trách vợ em, chẳng lẽ anh thấy việc chị dâu làm là đúng à?” giọng nói Lục Vân Triệt lạnh như băng.
Lục Vân Huy cũng lên tiếng phụ họa: “Anh cả, vừa rồi đúng là chị dâu quá đáng thật, dù có chuyện gì cũng không thể chỉ tay vào mặt mẹ mà mắng được. Dù sao mẹ cũng là người sinh thành và nuôi nấng chúng ta cơ mà!”
Lục Vân Phàm bị hai đứa em chất vấn thì không khỏi mất mặt: “Chị dâu mấy đứa lúc đó chỉ là nhất thời nóng giận, nên mới lỡ lời. Chút nữa anh sẽ bảo cô ấy xin lỗi mẹ. Nhưng mà vợ thằng hai à, em là em dâu mà đánh chị dâu thì cũng không đúng lắm đâu, phải không?”
Nhìn thấy tình hình đến nước này rồi mà thằng cả vẫn còn bênh vợ mình, ánh mắt mẹ Lục đầy thất vọng, rõ ràng là mất hết hy vọng vào đứa con trai này rồi.
Một bên, Lục lão gia từ đầu vẫn im lặng rốt cuộc cũng không nhịn được nữa: “Thằng cả, giờ mày dắt vợ ra khỏi nhà này ngay. Sau này ngoài tiền chu cấp hàng tháng thì đừng bén mảng đến đây nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

