Tô Tĩnh Di vẫn ấm ức không cam lòng. Trong mắt cô ta, mẹ chồng rõ ràng thiên vị. Dù bà nói vậy, cô ta vẫn cố chấp cãi lại: “Lúc trước em hai còn chưa kết hôn, lại chưa tách hộ, tiền anh ấy kiếm đương nhiên là phải nộp chung!”
“Chỉ vì nó chưa lấy vợ mà các người có quyền bám lấy nó hút máu chắc?”
Lục Vân Phàm đang cúi đầu, nghe đến đây thì ngẩng phắt lên, vội vàng phản bác: “Mẹ, sao mẹ lại nói bọn con bám em hai hút máu? Anh em trong nhà giúp nhau một chút chẳng phải lẽ thường sao?”
Mẹ Lục cười lạnh: “Giúp đỡ lẫn nhau là gì? Là tôi giúp anh, rồi anh giúp lại tôi, mới gọi là qua lại. Còn các người? Các người giúp gì được cho em hai? Không phải từ đầu đến cuối nó luôn cưu mang cái thằng làm anh như anh sao?”
“Chẳng phải vì em hai giỏi hơn tụi con sao!”
“Vì nó giỏi hơn nên đương nhiên phải để các người hút cạn sức lực? Cuối cùng còn đổ cho mẹ thiên vị nó? Thằng hai mắc nợ các người chắc? Phải chịu cảnh này mới là công bằng à?”
“Con... con không có...” Lục Vân Phàm lí nhí, chẳng còn chút khí thế nào.
“Không có? Vừa rồi chẳng phải chính anh nói mẹ thiên vị sao?” Mẹ Lục chất vấn.
“Mẹ, tụi con chỉ nói về chuyện sính lễ thôi mà, sao mẹ lại lôi ra cả đống chuyện không liên quan thế!” Lục Vân Phàm vội vàng đánh trống lảng.
Mẹ Lục nhìn bộ dạng giả vờ ngây ngô của anh ta mà tức đến nghẹn ngào.
Lâm Duyệt Dao thấy bà như vậy, sợ bà bị tức đến phát bệnh, vội bước lên an ủi: “Mẹ, đừng giận nữa. Sức khỏe là quan trọng nhất, nếu vì tức mấy người này mà mẹ xảy ra chuyện thì thật là không đáng chút nào.”
Nghe lời khuyên của Lâm Duyệt Dao, cơn giận trong lòng mẹ Lục cũng dịu đi phần nào. Đúng là vì mấy đứa vong ân phụ nghĩa mà làm tổn hại sức khỏe thì không đáng.
Nhưng mẹ Lục dứt khoát cắt ngang: “Ông đừng khuyên nữa. Cây lớn phải phân cành, con lớn thì tách hộ. Bọn nó đều đã trưởng thành, tiếp tục sống chung chỉ tổ sinh thêm chuyện. Tốt nhất là chia ra cho xong.”
Lục lão gia thấy bà cứng rắn như vậy thì cũng đành im lặng, chỉ lặng lẽ nhìn vợ chồng Lục Vân Phàm với ánh mắt đầy thất vọng. Lục Vân Phàm không thể tin nổi nhìn mẹ anh chỉ định đòi sính lễ cho vợ thôi mà, sao lại thành chia nhà rồi?
“Mẹ, con...” Anh ta vừa mới mở miệng, Tô Tĩnh Di đã bấm mạnh vào eo anh một cái, đau đến mức suýt bật ra tiếng.
Anh ta quay sang nhìn cô ta, thấy cô ta đang trừng mắt đầy bất mãn, đành phải nuốt lại lời định nói.
Mẹ Lục chẳng thèm để tâm đến mấy hành động nhỏ nhặt đó, tiếp tục nói: “Thằng cả, thằng hai, thằng ba đều đã lớn, tách riêng ra mà sống. Còn thằng tư với con út còn đi học thì tạm thời sống với tụi tôi, chờ lớn rồi mới tách tiếp.”
Bà ngừng một chút rồi nói thêm: “Thằng hai đóng quân xa, một năm về được mấy lần, nên vợ nó có thể tạm thời ăn uống cùng chúng tôi. Mỗi tháng nó gửi mười tệ về làm sinh hoạt phí cho vợ là được.”
Lúc đầu, Lục Vân Huy còn hứng thú khi thấy anh cả đòi thêm sính lễ. Nếu thật sự đòi được ba trăm, đến khi mình lấy vợ cũng có thể bắt mẹ đưa năm trăm cho nhà họ Ngô, tốt nhất là chuyển luôn công việc của mẹ cho Tuyết Lâm thì càng tuyệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)