Lâm Duyệt Dao nghĩ ở nhà cũng chẳng có gì làm, liền gật đầu đồng ý. Hai người ra khỏi nhà, rảo bước trên con phố vắng vẻ. Lục Vân Triệt mặc bộ quân phục xanh rêu, dáng người cao ráo, nét mặt điển trai.
Lục Vân Triệt đến quầy vé mua hai tấm, khi cả hai chuẩn bị vào rạp thì anh thấy bên cạnh có quầy bán bắp rang với hạt dưa, liền nghiêng đầu hỏi: “Em thích bắp rang hay hạt dưa?”
Lâm Duyệt Dao thản nhiên đáp: “Sao cũng được.”
Lục Vân Triệt xoay người đi mua một gói hạt dưa, một xô bắp rang. Sau đó cả hai kiểm vé vào rạp. Lúc phim mới bắt đầu, Lâm Duyệt Dao còn vừa nhấm nháp hạt dưa vừa chăm chú xem.
Nhưng chưa được bao lâu, Lục Vân Triệt bỗng nhận ra bên cạnh im bặt. Anh vừa định quay sang thì vai bỗng nặng trĩu.
Lâm Duyệt Dao chẳng biết từ lúc nào đã ngủ gục.
Lục Vân Triệt: “...”
Lúc Lâm Duyệt Dao tỉnh dậy thì phim đã chiếu xong, trong rạp chỉ còn lại ghế trống, cô ngượng chín cả mặt. Cô mà là người đầu tiên trong lịch sử đi xem phim với người yêu rồi ngủ gật giữa chừng đấy!
“Sao anh không gọi em dậy!” Lâm Duyệt Dao vừa xấu hổ vừa oán trách nhìn Lục Vân Triệt bên cạnh.
Anh điềm nhiên trả lời: “Anh có gọi nhưng không đánh thức được.” Không những không đánh thức được, mà còn ăn một cái tát vào mặt.
Lâm Duyệt Dao càng xấu hổ hơn, cười gượng gãi đầu: “Cũng trưa rồi, hay mình về thôi?”
Hai người rời khỏi rạp, về đến nhà thì đã hơn mười hai giờ. Mẹ Lục và Tô Tĩnh Di vừa tan làm về nhà đã nấu xong bữa trưa.
Thấy hai người đi vào, bà vui vẻ nói: “Về rồi đấy à? Chơi cả buổi sáng chắc đói lắm rồi nhỉ? Mau đi rửa tay ăn cơm đi!”
Lâm Duyệt Dao hơi ngại ngùng khi đối mặt với mẹ chồng: “Mẹ, cực cho mẹ quá. Lẽ ra con phải ở nhà nấu cơm chờ mẹ với chị về mới phải.”
Mẹ Lục xua tay, chẳng để tâm: “Không sao, không sao, con mới về làm dâu chưa mấy ngày, sao có thể để con làm việc nhà chứ!”
“Sáng nay đi chơi với thằng hai có vui không?” Mẹ Lục ghé tai Lâm Duyệt Dao hỏi nhỏ.
Vừa nhớ lại chuyện ngủ gục trong rạp chiếu phim, Lâm Duyệt Dao đã đỏ mặt vì xấu hổ. Mẹ Lục thấy cô thẹn thùng như thế thì vui ra mặt, xem ra để Duyệt Dao và lão Nhị ra ngoài vun đắp tình cảm là đúng đắn, hiệu quả thấy rõ.
Nhưng thấy con dâu ngượng ngùng như vậy, bà cũng không gặng hỏi thêm, chuyển sang chuyện khác. Tô Tĩnh Di nhìn thấy Duyệt Dao vừa về đã thân mật thì thầm với mẹ chồng, lòng vô cùng khó chịu.
Trái tim bà mẹ chồng này đúng là thiên vị quá thể. Nãy còn ở trong bếp nấu ăn với mình mà mặt nặng mày nhẹ suốt, vậy mà vợ thằng hai vừa về một cái đã đổi sắc mặt liền.
Đúng là con dâu được cưới về bằng sính lễ cao có khác, đãi ngộ cũng khác hẳn. Không được! Hôm nay nhất định phải đòi mẹ chồng bù lại ba trăm đồng sính lễ cho mình. Nếu không, mẹ chồng sẽ chẳng bao giờ coi trọng đứa con dâu cả đời không có sính lễ như cô ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)