Sự việc ồn ào trên mạng xã hội nhanh chóng được dẹp loạn nhờ sự can thiệp kịp thời của lực lượng chức năng. Phía cảnh sát đã chính thức công bố chi tiết vụ án để trấn an dư luận, còn kẻ tung tin đồn nhảm cũng bị triệu tập về đồn để tiến hành phê bình giáo dục và tạm giam hành chính.
Trước khi trở về chung cư Cẩm Vinh, Tô Diệu Nghi đã mang chiếc điện thoại di động của mình đi sửa. Cũng may máy chỉ bị vỡ màn hình, sửa lại vẫn có thể dùng tốt, chỉ là cô phải đợi hai ngày mới có linh kiện màn hình thay thế.
Toàn bộ chi phí sửa điện thoại và tiền bắt taxi đều do Trang Ngôn Tranh chi trả. Sau khi ăn cơm xong, Trang Ngôn Tranh còn rút từ trong ví ra một nghìn tệ đưa cho cô, dặn cô cứ giữ lấy phòng khi có việc gấp cần dùng đến. Đằng nào sau này cũng phải trả lại cho anh nên Tô Diệu Nghi cũng không khách sáo mà nhận lấy.
Vừa về đến chỗ ở, Tô Diệu Nghi bước vào phòng ngủ, nhìn đống quần áo ngổn ngang chiếm trọn cả chiếc giường mà đầu cô đau như búa bổ. Cô quyết định tạm thời ngó lơ đống quần áo đó, đi đến ngồi trước bàn máy tính.
Cô mở một tệp tài liệu mới lên, gõ vào đó hai chữ: "Kiểm điểm".
Hầu như không cần tốn thời gian suy nghĩ, những ngón tay cô thoăn thoắt gõ trên bàn phím, loáng một cái đã viết xong năm trăm chữ. Thế nhưng, khi nhìn lại năm trăm chữ vừa viết, cô đột nhiên khựng lại rồi tự cốc vào đầu mình một cái.
Tại sao mình lại phải viết bản kiểm điểm chứ?! Anh ta có phải là lãnh đạo của mình đâu!
Tô Diệu Nghi tự đánh vào tay mình một cái đầy tiếc nuối. Năm trăm chữ này mà dùng để viết chương mới cho tiểu thuyết thì tốt biết bao nhiêu.
Cô khẽ thở dài hai tiếng, tắt tệp tài liệu đi rồi mở ứng dụng sáng tác truyện ra. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính suốt năm phút, cuối cùng quyết định ra ghế sofa đánh một giấc trước đã. Phải ngủ một giấc thật ngon thì đầu óc mới tỉnh táo để viết lách được.
Vì không có điện thoại để lướt, cô tiện tay rút một cuốn sách dưới gầm bàn trà ra đọc, đọc được vài trang thì mí mắt đã díu lại rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Giấc ngủ lần này vô cùng yên bình, cô không nhìn thấy bất kỳ ảo ảnh nào, cũng không mơ thấy những cơn ác mộng kỳ quái nữa. Cô ngủ một mạch rất lâu, cho đến khi bị đánh thức bởi tiếng lạch cạch mở khóa cửa.
Bíp bíp!
Nghe thấy hai tiếng động quen thuộc, Tô Diệu Nghi giật mình bừng tỉnh. Cô lập tức bật dậy, đồng thời nhanh tay chộp lấy con dao gọt trái cây đặt trên bàn trà để phòng thủ.
Thế rồi, cô nhìn thấy Trình Tước đang đứng ở cửa ra vào.
Nhìn thấy cô, Trình Tước cũng khựng lại ở cửa một thoáng: "Chị, chị ở nhà à. Em gõ cửa mãi không thấy ai mở, nên mới tự tiện dùng mật mã để vào."
Tô Diệu Nghi thở phào nhẹ nhõm, đặt con dao gọt trái cây trở lại bàn trà: "Chị ngủ quên mất nên không nghe thấy tiếng gõ cửa."
Cô đứng dậy liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen như mực. Cô lại ngẩng đầu nhìn bóng đèn đang sáng trưng trong phòng. Trình Tước vừa vào chưa hề bật đèn, điều đó có nghĩa là... cô đã để đèn sáng suốt từ tối hôm qua cho đến tận bây giờ!
Tô Diệu Nghi thầm xót xa cho hóa đơn tiền điện tháng này của mình.
Trình Tước thay giày ở cửa xong liền bước lại gần cô, đưa tay quơ quơ trước mắt cô: "Em gọi điện thoại cho chị mãi mà không được, chị không sao chứ?"
Tô Diệu Nghi thẳng tay gạt tay cậu ra: "Điện thoại bị vỡ màn hình nên chị mang đi sửa rồi. Sao thế, lại cãi nhau với chú thím à? Cuối tuần được nghỉ mà lại chạy đến đây?"
Trình Tước năm nay bước vào lớp 12, từ giữa tháng tám đã bắt đầu phải đi học quân sự và ôn tập sớm, nên lần trước cô về nhà đã không gặp được cậu.
"Sao chị lại nghĩ em như thế chứ, không lẽ em không thể vì nhớ chị nên mới đến thăm chị sao?" Trình Tước híp mắt cười nói.
Tô Diệu Nghi khẽ hừ một tiếng: "Được rồi, thế thì lần sau chú thím có hỏi, chị sẽ không nói đỡ cho em nữa đâu nhé."
"Chị ơi..." Trình Tước lập tức mếu máo, nắm lấy vạt áo cô lay lay làm nũng.
Tô Diệu Nghi lườm cậu một cái: "Lớn tướng rồi còn làm nũng cái gì, buông tay ra."
Trình Tước ngoan ngoãn buông tay, lủi thủi đi theo cô vào bếp: "Chiều nay trường em cho nghỉ học, em có về nhà một chuyến. Nhưng bố mẹ bảo nếu em còn nằng nặc đòi học diễn xuất thì cút đi cho rảnh mắt. Thế là em cút thẳng đến chỗ chị luôn."
"Em cũng giỏi cút thật đấy, cút một mạch xa thế cơ mà." Tô Diệu Nghi mở tủ lạnh lấy một lon coca đưa cho cậu, "Xác định rồi đúng không, nhất định phải theo học ngành diễn xuất à?"
"Vâng." Trình Tước kiên định gật đầu.
"Được rồi." Tô Diệu Nghi thở dài, "Chuyện bên chú thím cứ để chị thuyết phục cho. Mấy trung tâm luyện thi năng khiếu chị cũng đã tìm hiểu qua rồi, ngày mai chị dẫn em đi xem thử một vòng, em tự chọn lấy một chỗ phù hợp. Tiền nong học phí không phải lo, chị đã chuẩn bị sẵn cả rồi."
Trình Tước xúc động nhìn cô.
Tô Diệu Nghi cũng nghiêm túc nhìn cậu: "Trình Tước, mặc dù nhiều thầy cô đều nhận xét ngoại hình của em rất tốt, bản thân em cũng có thiên phú, nhưng chúng ta chỉ còn đúng nửa năm để ôn luyện thôi đấy."
"Em biết mà chị." Trình Tước gật đầu.
"Tối nay ăn gì đây?" Tô Diệu Nghi hỏi.
"Đặt đồ ăn về đi chị." Trình Tước đề xuất, "Hơn tám giờ tối rồi, giờ mà ra ngoài ăn rồi mới về thì tiểu thuyết của chị lại không kịp viết xong mất."
"Em nói rất có lý." Tô Diệu Nghi vỗ vỗ vai cậu, đi về phía phòng ngủ, "Em đặt đi, chị không có điện thoại. Có tiền không? Không có thì cầm tiền mặt xuống dưới nhà mà mua."
"Em có tiền mà." Trình Tước nói.
Tô Diệu Nghi bước đến cửa phòng ngủ, vừa nhìn thấy đống quần áo ngổn ngang trên giường, cô liền lập tức quay trở ra.
Trình Tước đưa điện thoại của mình cho cô: "Chị xem muốn ăn gì thì cứ đặt đi, em dạo này cũng không dùng đến điện thoại, chị cứ giữ lấy mà dùng trước."
Tô Diệu Nghi nhận lấy điện thoại, rồi ngước mắt nhìn cậu đầy ẩn ý. Đây chẳng phải là nguồn lao động miễn phí tự dẫn xác đến cửa sao? Dù sao đống quần áo kia cũng toàn là đồ mặc bên ngoài thôi mà.
Trình Tước cảnh giác lùi lại một bước: "Chị định làm gì thế?"
Tô Diệu Nghi híp mắt cười gian xảo, dứt khoát giơ chân đạp cậu một cái vào thẳng phòng ngủ.
Trình Tước lảo đảo bước vào phòng, nhìn chiếc giường ngập tràn quần áo mà không khỏi thốt lên: "Chị ơi, tủ quần áo của chị mới nôn ra đấy à?!"
"Ừ." Tô Diệu Nghi cầm điện thoại đi ra phòng khách, "Dọn dẹp sạch sẽ đi rồi có cơm ăn."
Trình Tước nhìn đống quần áo khổng lồ, thở dài bất lực: "Từ nhỏ đến lớn, em đúng là chân sai vặt của chị mà."
"Biết thế là tốt rồi, chân sai vặt thì vẫn còn nằm trong phạm vi con người đấy." Giọng Tô Diệu Nghi từ phòng khách vọng vào đầy đắc ý.
Trình Tước không cãi lại nữa, ngoan ngoãn bắt tay vào dọn dẹp quần áo giúp chị gái.
Khu chung cư Hoa Đình Đế Uyển, tòa 3, căn hộ 601.
Cửa ra vào căn hộ đã được giăng kín dây cảnh báo màu vàng của cảnh sát. Trang Ngôn Tranh và Yến Thừa mang bọc giày, đeo găng tay chuyên dụng rồi đi thẳng vào khu vực phòng bếp.
Cánh cửa tủ lạnh vừa được mở ra. Một cái đầu người đang được đặt ngay ngắn bên trong.
Mặc dù cả hai đều là những người đã dày dạn kinh nghiệm và đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước, nhưng khoảnh khắc trực tiếp nhìn thấy cảnh tượng kinh dị này, tim họ vẫn không khỏi thắt lại một nhịp.
Nửa tiếng trước, trung tâm chỉ huy nhận được tin báo án khẩn cấp. Ba nhân viên vệ sinh trong lúc đến dọn dẹp căn hộ 601 tại Hoa Đình Đế Uyển đã phát hiện ra một cái đầu người trong tủ lạnh. Người nhân viên trực tiếp mở tủ lạnh đã ngất xỉu ngay tại chỗ vì quá sợ hãi.
Trang Ngôn Tranh nhìn cái đầu đặt trong tủ lạnh, khẽ nhíu chặt chân mày.
Yến Thừa liếc nhìn anh, trầm giọng hỏi: "Quen à?"
"Trông rất quen mắt." Trang Ngôn Tranh đáp.
Khu vực tủ lạnh được bàn giao lại cho Yến Thừa tiến hành khám nghiệm. Trang Ngôn Tranh đi vòng quanh căn hộ để quan sát hiện trường. Lực lượng kỹ thuật hình sự đang bận rộn thu thập chứng cứ trong phòng. Tuy nhiên, vì nhân viên vệ sinh đã dọn dẹp sạch sẽ được hai phần ba căn hộ trước khi phát hiện ra cái đầu, nên việc thu thập các dấu vết kỹ thuật hữu ích lúc này gặp rất nhiều khó khăn.
Tề Phong từ phòng ngoài bước vào báo cáo: "Trang đội, chúng ta chỉ phát hiện duy nhất một cái đầu này thôi, không tìm thấy các phần thi thể khác."
Trang Ngôn Tranh đi vào nhà vệ sinh kiểm tra: "Có phát hiện vết máu nào không?"
Đồng chí cảnh sát đang rà soát lắc đầu: "Báo cáo Trang đội, hoàn toàn không phát hiện vết máu nào ạ."
Trang Ngôn Tranh tiếp tục đi kiểm tra hai nhà vệ sinh còn lại trong căn hộ, nhưng kết quả thu được đều hoàn toàn như nhau.
Tề Phong nói tiếp: "Từ phía ban quản lý tòa nhà, chúng tôi đã tra ra thông tin của chủ căn hộ này, tên là Thẩm Yến Chu. Chúng tôi đã cố gắng liên lạc nhưng điện thoại của cậu ta luôn trong trạng thái không thể kết nối. Phía ban quản lý cho biết, dựa theo lịch sử quét nhận diện khuôn mặt ở cửa ra vào, đã hơn ba tháng nay căn hộ này không có người đến ở."
Trang Ngôn Tranh quay đầu nhìn hắn: "Thẩm Yến Chu ư?"
Tề Phong gật đầu, đưa chiếc máy tính bảng cho anh. Trên màn hình hiển thị đầy đủ thông tin của chủ căn hộ: Thiếu gia của gia tộc giàu nhất thành phố Kinh Hải.
Trang Ngôn Tranh xem qua thông tin, liền lấy điện thoại của mình ra, tìm kiếm một số điện thoại trong danh bạ rồi đưa cho Tề Phong: "Bảo họ gọi vào số này."
Tề Phong nhanh chóng ghi lại số điện thoại rồi đi ra ngoài liên lạc.
Trang Ngôn Tranh quay trở lại phòng bếp. Cái đầu người lúc này đã được di chuyển từ tủ lạnh xuống mặt đất để Yến Thừa tiến hành kiểm tra sơ bộ.
Trang Ngôn Tranh nhìn kỹ gương mặt của nạn nhân, cuối cùng anh cũng đã hiểu tại sao mình lại thấy quen mắt. Anh quả thực đã từng gặp người này rồi.
"Đây là tài xế riêng của Thẩm Yến Chu." Trang Ngôn Tranh trầm giọng nói.
"Sơ bộ phán đoán, thời gian tử vong đã khoảng một tuần rồi." Yến Thừa ngẩng đầu lên nói.
Trang Ngôn Tranh bước ra khỏi phòng bếp, dặn dò Tề Phong vài câu, rồi đi vào phòng ngủ chính để kiểm tra. Anh mở tủ quần áo ra, bên trong chỉ treo vài bộ âu phục và đồ ngủ phẳng phiu. Anh cẩn thận kiểm tra một lượt nhưng không phát hiện được bất kỳ dấu vết khả nghi nào.
Trang Ngôn Tranh và Thẩm Yến Chu vốn quen biết nhau từ nhỏ, mối quan hệ giữa hai người họ cũng khá thân thiết. Thẩm Yến Chu có biệt thự riêng của mình, đó mới là nơi ở thường xuyên của cậu ấy. Căn hộ bên này dấu vết sinh hoạt quả thực rất ít, từ những góc khuất chưa được dọn dẹp có thể thấy đúng là đã hơn ba tháng nay không có ai bước chân đến đây.
Công tác an ninh của khu chung cư cao cấp này vô cùng nghiêm ngặt, người ra vào đều bắt buộc phải quét nhận diện khuôn mặt và đăng ký thông tin rõ ràng.
Vậy thì, cái đầu của người đã tử vong một tuần trước làm sao lại có thể xuất hiện trong chiếc tủ lạnh của căn hộ bỏ không này được?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
Hay
cảm ơn bạn