Nhưng khi nhìn thấy bộ dáng cao lớn chắc khoẻ, vô cùng vững vàng của Trang Hình đứng trước mặt, cậu mở ra hai tay, ổn liền định tinh thần, trong lần đánh đu cuối cùng liền buông ra hai sợi dây của xích đu, thét chói tai mà nhào vào trong lòng ngực Trang Hình.
Trang Hình bị xung lượng làm cho lui lại hai bước, nhưng vẫn có thể vững vàng ôm lấy Tiểu Trúc Tử, cũng may mấy đứa con trai nhà họ Trang đều được huấn luyện giống như quân nhân từ nhỏ, mà hắn cũng thích rèn luyện, cho nên sức lực rất lớn. Thẩm Tu Trúc ôm lấy cổ Trang Hình, hai cẳng chân vòng lấy vòng eo thon chắc có lực của ca ca thoải mái cười ha ha.
Một bàn tay của Trang Hình đỡ lấy cái cổ trắng nõn của Tiểu Trúc Tử, cùng cậu đối mặt, nương ánh đèn nhìn rõ tươi cười rạng rỡ trên mặt của cậu, hai mắt cong cong, Trang Hình xem như đã kiến thức tới rồi cái gì gọi là nụ cười khuynh thành, liền ôn nhu nói: “Hoá ra Tiểu Trúc Tử của chúng ta không phải là mặt than nha, cười rộ lên thật có linh khí, tại sao ngày thường lại cứ nghiêm mặt làm gì?”
Thẩm Tu Trúc nghe vậy, liền thu lại tươi cười, nhấp nhấp môi, thật cẩn thận quan sát biểu tình của ca ca, sau đó nhẹ nhàng trả lời: “Không thể cười, nếu bị phát hiện không phải là ngốc tử sẽ bị đẩy xuống hồ hoa sen……”
Trang Hình nghe xong những lời này của Tiểu Trúc Tử, trong lòng rất là phức tạp, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy đứa nhỏ này thật sự là đầu óc có vấn đề, nhưng ngoài miệng lại không nói như vậy mà lại nói, “Không sao, anh sẽ không để ai mang em đi hồ hoa sen, anh sẽ bảo vệ em.”
Thẩm Tu Trúc gắt gao mà bám lấy bả vai của Trang Hình, hai mắt to tròn cẩn thận quan sát vẻ mặt của ca ca, nỗ lực phân biệt có nên tin tưởng ca ca hay không.
Trang Hình ôm Tiểu Trúc Tử nhích lên trên một chút, sau khi điều chỉnh tốt tư thế giống như ôm em bé mà đỡ mông Tiểu Trúc Tử đi về phía trước, vừa đi vừa nói chuyện: “Nếu em vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời, không cãi lại anh, anh sẽ vẫn luôn ở bên cạnh bảo vệ em lớn lên, vậy em có ngoan không nào?”
Vẫn luôn ở bên cạnh bảo vệ chính mình sao? Ý của ca ca là muốn nghênh cậu vào nhà cùng nhau sinh hoạt đúng không? Thẩm Tu Trúc cảm thấy cần phải suy xét vấn đề này một chút, nhưng lại trả lời vấn đề phía sau trước: “Ngoan!”
Trang Hình nghe vậy, liền nở nụ cười vừa lòng, lúc này, đôi mắt hỗn huyết của hắn vừa thâm thuý lại vừa ôn nhu thâm tình, Thẩm Tu Trúc ngơ ngác nhìn, cho đến khi Trang Hình nói: “Ngoan thì tự mình xuống dưới đi đường đi, tiểu bảo bối hơn 40 kg của tôi ơi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


