Rất nhanh trong lò quay liền vang lên một tiếng vang thật lớn, bỏng gạo ngọt ngào cứ như vậy mà ra lò, ông lão da ngăm đen đem bỏng gạo đổ lại vào bao bố cho Thẩm Tu Trúc, bao bố vừa rồi còn xẹp lép lúc này đã phình phình chứa đầy bỏng gạo, Thẩm Tu Trúc cũng không sợ nóng, liền gấp gáp bóc mấy viên nhét vào miệng, độ ngọt vừa phải, còn thơm giòn.
Thẩm Tu Trúc bóc một nhúm bỏng gạo đưa tới trước miệng Chu Học nói: “Gia gia, ăn.”
Chu Học Quân duỗi tay ý bảo cậu đổ xuống tay ông, sau khi ăn một miếng mở miệng nói: “Ngon lắm, con cứ từ từ ăn, ông nội không thích ăn đồ ngọt.”
Thẩm Tu Trúc gật đầu, sau đó liên tục nhét bỏng gạo vào miệng, cậu còn nhìn thấy có người mang bắp tới nổ, cậu có chút tò mò không biết hương vị của hạt bắp sau khi nổ sẽ thế nào, món ăn chính ở nơi này không ngon bằng Thẩm phủ, nhưng đồ ăn vặt lại đa dạng phong phú hơn rất nhiều, có nước có ga uống vào sẽ ợ hơi, có kem que lạnh căm căm, còn có mì ăn liền giòn rụm.
Trong miệng Thẩm Tu Trúc nhai bỏng gạo, nhưng hai mắt vẫn nhìn chằm chằm lò nổ, sau đó liền nghe gia gia nói: “Tiểu Trúc Tử, chúng ta về nhà.”
Thẩm Tu Trúc quay đầu nhìn một đám người đang xếp hàng chờ làm bỏng, phần lớn đều là gạo, lúc này Thẩm Tu Trúc mới thu hồi tầm mắt đi theo gia gia về nhà, lúc đi ngang qua cây hòe già, cậu hỏi gia gia: “Gia gia, hôm nay gia gia có đi chơi cờ không?”
Thẩm Tu Trúc muốn ăn quả xoài, ca ca cao lớn nói, một ngày chỉ được ăn hai quả, nhưng hôm qua bọn họ hái nhiều quả xoài như vậy, cậu phải mỗi ngày đến ăn mới không có bị hư. Mặc dù trước kia cậu ở Thẩm phủ không được sủng ái, nhưng muốn ăn cái gì vẫn là có cái đó, hơn nữa ở đây, gia gia cũng không hề luyến tiếc mua đồ ăn ngon cho cậu, cho nên cậu liền dưỡng thành thói quen muốn ăn liền đi lấy, cũng không hiểu cách làm người phải rụt rè và lễ phép.
“Cháu có muốn cùng gia gia đi chơi cờ không?” Tiểu Trúc Tử rất ít khi cùng ông đi chơi cờ, phần lớn đều ở nhà xem truyện tranh.
“Dạ muốn, con muốn đi tìm ca ca.”
Chu Học Quân nghĩ đến tên nhóc Trang Hình nhà ông bạn hàng xóm, vừa mới thành niên đã có sự ổn trọng của người trưởng thành, lần đầu gặp mặt ở trên thuyền, Trang Hình đã rất chiếu cố Tiểu Trúc Tử, cho nên ông cũng rất nguyện ý để Tiểu Trúc Tử tiếp xúc nhiều với Trang Hình, liền nói, “Được rồi, ăn xong cơm trưa chúng ta liền đi, hôm qua anh trai đã hái quả xoài cho cháu ăn, có phải cháu cũng nên chia sẽ bỏng gạo với anh trai không?”
Buổi trưa, Trang Hình sợ nóng, sau khi ăn cơm xong liền về phòng.
Thẩm Tu Trúc nghe vậy, liền chuyển hướng đi lên cầu thang, phải đi tìm ca ca trước, mới có thể làm ca ca mở tủ lạnh lấy quả xoài cho cậu ăn. Phòng của Trang Hình rất dễ tìm, bởi vì chỉ có phòng của Trang Hình là có âm thanh của TV truyền ra ngoài, Thẩm Tu Trúc bưng chén, tay chân nhẹ nhàng mà đi đến trước cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)